Việc giải cứu Mộc Lam khiến chuyên án được nâng cấp.
Công an thành phố thành lập tổ điều tra đặc biệt.
Mười một hồ sơ hôn nhân đáng ngờ được mở lại.
Tống Chính Vĩ bị giám sát bí mật.
Lý Duy Thành bị truy nã.
Những người chồng còn lại cũng bị đưa vào danh sách kiểm tra.
Nhưng điều khiến mọi người bất ngờ là Trình Khải vẫn không khai.
Hắn thừa nhận bắt giữ Nhược Vy.
Thừa nhận dùng điều khiển giả để đe dọa.
Nhưng phủ nhận mọi liên quan đến hộp mực.
Hắn nói hộp mực do Nhược Vy chuẩn bị.
Nói mình chỉ lấy ra giúp cô.
Hóa đơn giả cũng được tìm thấy trong túi áo hắn.
Nhưng hắn khai do người khác gửi.
Khi được hỏi người gửi là ai.
Hắn im lặng.
Đội trưởng Hạ nói:
“Hắn đang chờ.”
“Chờ gì?”
“Chờ đồng bọn dọn sạch chứng cứ.”
Tôi nhìn qua tấm kính một chiều.
Trình Khải ngồi trong phòng thẩm vấn.
Gương mặt đã khôi phục vẻ bình tĩnh.
Hắn thậm chí còn yêu cầu một cốc cà phê.
“Vậy chúng ta phải nhanh hơn.”
Đội trưởng Hạ gật đầu.
“Chúng tôi đã tra tài khoản của hắn.”
“Rất sạch.”
“Không có khoản tiền lớn.”
“Không có liên lạc đáng ngờ.”
“Điện thoại chỉ có tin nhắn với Nhược Vy, đồng nghiệp và một vài người bạn.”
“Lịch sử di chuyển cũng bình thường.”
Tôi hỏi:
“Căn nhà hắn ở?”
“Thuê.”
“Không phát hiện thiết bị chế tạo mực.”
“Máy tính?”
“Đã bị xóa từ xa ngay sau khi hắn bị bắt.”
Tôi cau mày.
“Có người biết hắn bị bắt.”
“Không chỉ biết.”
“Còn biết thời điểm rất chính xác.”
Đội trưởng Hạ đưa tôi xem ảnh một chiếc laptop.
“Máy tính bị kích hoạt chương trình tự hủy dữ liệu lúc mười bảy giờ bốn mươi ba.”
Tôi nhớ lại.
“Tín hiệu báo động được kích hoạt lúc mười bảy giờ ba mươi tám.”
“Cảnh sát đến lúc mười bảy giờ bốn mươi sáu.”
“Nghĩa là trước khi cảnh sát tới, đồng bọn đã nhận được tin.”
“Đúng.”
Tôi bỗng nghĩ đến một chuyện.
“Bàn đạp báo động truyền tín hiệu qua hệ thống nội bộ.”
“Người biết thời điểm kích hoạt có thể ở ngay trong cơ quan.”
Đội trưởng Hạ nhìn tôi.
“Chúng tôi cũng nghĩ vậy.”
“Nhưng hệ thống chỉ hiển thị tín hiệu cho phòng bảo vệ, trung tâm chống lừa đảo và tài khoản quản trị.”
“Tài khoản quản trị thuộc về ai?”
“Phó cục trưởng của cô.”
Tôi sững người.
Nhưng rất nhanh lắc đầu.
“Không thể chỉ dựa vào tài khoản.”
“Có thể bị đánh cắp.”
“Ông ấy phản ứng hoảng loạn thật.”
“Không giống giả.”
Đội trưởng Hạ nhàn nhạt nói:
“Người diễn giỏi nhất thường trông không giống giả.”
Tôi không phản bác.
Nhưng trong lòng vẫn có cảm giác không đúng.
Phó cục trưởng làm việc ở đây gần hai mươi năm.
Tính tình nóng nảy.
Thích đổ trách nhiệm.
Nhưng ông ấy tham tiền nhỏ, sợ trách nhiệm lớn.
Loại người này có thể nhận quà.
Có thể ưu ái người quen.
Nhưng tham gia đường dây g/i/ế/t người và chiếm đoạt tài sản thì chưa chắc có gan.
Tôi hỏi:
“Tài khoản quản trị có lịch sử đăng nhập không?”
“Có.”
“Thời điểm bàn đạp được kích hoạt, tài khoản đăng nhập trên máy tính phòng làm việc của ông ấy.”
“Camera?”
“Camera hành lang cho thấy ông ấy ở trong phòng.”
Tôi nhớ lại lúc ông ấy chạy xuống.
Ống quần có vết cà phê.
Ông ấy nói đang ở trên tầng.
Mọi thứ đều khớp.
Nhưng chính vì quá khớp nên càng kỳ lạ.
“Có camera trong phòng không?”
“Không.”
“Tôi muốn gặp ông ấy.”