Công ty phụ trách nâng cấp hệ thống có tên Công nghệ Minh Tín.
Quy mô không lớn.
Nhưng trúng nhiều gói thầu của các cơ quan hành chính.
Người sáng lập là Chu Minh Tín.
Năm mươi hai tuổi.
Từng làm kỹ sư an ninh mạng.
Điều đặc biệt là công ty này đã giải thể sáu tháng trước.
Chu Minh Tín xuất cảnh ngay sau đó.
Tuy nhiên, đội kỹ thuật từng tham gia dự án vẫn còn trong nước.
Tổng cộng mười ba người.
Một người trong số đó khiến tôi chú ý.
Tống Minh Đức.
Ba mươi hai tuổi.
Là con ngoài giá thú của Tống Chính Vĩ.
Theo giấy tờ, hai người không có quan hệ cha con.
Nhưng dữ liệu bệnh viện cho thấy Tống Chính Vĩ từng thanh toán viện phí cho mẹ Tống Minh Đức suốt mười năm.
Tống Minh Đức phụ trách cài đặt tài khoản quản trị và hệ thống cảnh báo.
Sau khi Công nghệ Minh Tín giải thể, hắn biến mất.
Không xuất cảnh.
Không giao dịch ngân hàng.
Không dùng điện thoại.
Như thể chưa từng tồn tại.
Ảnh nhân viên của hắn có gương mặt tròn, đeo kính.
Không giống người mặc đồng phục kỹ thuật trong camera.
Nhưng chiều cao và dáng người khá tương đồng.
Đội trưởng Hạ nói:
“Có thể cải trang.”
Tôi nhìn danh sách hồ sơ đáng ngờ.
“Các nạn nhân có liên quan gì đến Tống thị không?”
Bộ phận điều tra nhanh chóng đối chiếu.
Kết quả khiến tất cả mọi người kinh ngạc.
Hoàng Gia Linh sở hữu hai bằng sáng chế thuốc chống đông máu.
Tống thị từng muốn mua nhưng bị từ chối.
Sau khi cô t/ử v/o/n/g, bằng sáng chế được chuyển qua ba công ty rồi rơi vào tay một công ty con của Tống thị.
Ngô Ngọc Diệp từng cạnh tranh dự án cung cấp thiết bị y tế với Tống thị.
Sau khi cô bị bắt, Tống thị thắng thầu.
Tạ Uyển Nhi nghiên cứu một loại vật liệu sinh học mới.
Dữ liệu bị đánh cắp sau khi cô mất tích.
Sáu tháng sau, Tống thị công bố sản phẩm tương tự.
Lâm Tuyết sở hữu khu đất cạnh nhà máy dược phẩm.
Cô không đồng ý bán.
Sau khi mất tích, khu đất được chuyển nhượng.
Người mua cuối cùng vẫn là công ty liên quan Tống thị.
Trần Mộc Lam là giám đốc tài chính của một quỹ đầu tư.
Quỹ này từng phát hiện Tống thị làm giả số liệu.
Sau khi cô bị đưa vào viện, báo cáo điều tra bị rút lại.
Mười một nạn nhân.
Tất cả đều liên quan trực tiếp hoặc gián tiếp đến Tống thị.
Tống Chính Vĩ không chỉ muốn cướp tài sản của cháu gái.
Hắn đã sử dụng hôn nhân như một công cụ để loại bỏ đối thủ nhiều năm.
Một đường dây chuyên nghiệp tìm kiếm mục tiêu.
Dàn dựng gặp gỡ.
Tạo ân huệ.
Xây dựng tình cảm.
Tiến tới kết hôn.
Sao chép vân tay.
Giả mạo chứng cứ.
Chiếm đoạt tài sản.
Sau đó để nạn nhân t/ử v/o/n/g, mất tích, vào tù hoặc bị tuyên tâm thần.
Tôi nhìn những bức ảnh trong hồ sơ.
Mỗi người phụ nữ đều từng mỉm cười trong ảnh đăng ký.
Có người mặc váy trắng.
Có người đeo khăn đỏ.
Có người nắm tay chồng rất chặt.
Họ nghĩ mình bước vào hôn nhân.
Thực ra lại bước vào một cái bẫy đã được chuẩn bị nhiều năm.
Tôi nắm chặt tay.
“Hắn phải trả giá.”
Đội trưởng Hạ nhìn tôi.
“Chúng ta cần chứng cứ trực tiếp.”
“Chứng cứ tài chính có thể bị giải thích là hoạt động kinh doanh.”
“Những người chồng đều dùng danh tính khác nhau.”
“Không ai đứng tên nhận tiền từ Tống Chính Vĩ.”
“Tống Minh Đức cũng đã biến mất.”
Tôi nhìn ảnh Trình Khải.
“Hắn là mắt xích yếu nhất.”
“Hắn sẽ không khai.”
“Tôi biết.”
“Nhưng hắn đã nói với tôi một câu.”
“Chuyện chưa kết thúc.”
Đội trưởng Hạ nhíu mày.
“Cô nghĩ đó không phải đe dọa?”
“Có thể là ám hiệu.”
Tôi nhớ lại ánh mắt của hắn khi nói câu ấy.
Không chỉ có hận.
Còn có một loại chắc chắn.
Như thể hắn biết có chuyện khác sắp xảy ra.
“Nhược Vy đang ở đâu?”
“Được bảo vệ tại bệnh viện cùng cha.”
“Bên ngoài có cảnh sát.”
“Tống Chính Vĩ biết Trình Khải bị bắt chưa?”
“Biết.”
“Phản ứng thế nào?”
“Ông ta chủ động đến đồn, nói sẵn sàng phối hợp điều tra.”
Tôi bật cười lạnh.
“Quá bình tĩnh.”
“Vì hắn nghĩ chúng ta không có chứng cứ.”
“Không.”
Tôi nhìn thời gian.
“Hôm nay là ngày cuối cùng để xác nhận thay đổi người ủy quyền trong quỹ tín thác.”
“Trình Khải thất bại.”
“Nếu Tống Chính Vĩ muốn hoàn tất kế hoạch, hắn sẽ dùng phương án dự phòng.”
Đội trưởng Hạ lập tức đứng dậy.
“Bệnh viện.”