Khi chúng tôi tới bệnh viện, hành lang tầng đặc biệt vẫn yên tĩnh.
Hai cảnh sát đứng trước cửa phòng Tống Chính Hồng.
Nhược Vy ngồi bên giường cha.
Tống Chính Vĩ đứng cạnh cửa sổ.
Vừa thấy chúng tôi, ông ta lập tức tiến lên.
Gương mặt đầy lo lắng.
“Đội trưởng Hạ.”
“Đã điều tra rõ chưa?”
“Trình Khải thật sự muốn hại Nhược Vy sao?”
Ông ta nhìn cháu gái.
Ánh mắt đau lòng.
“Chú đã nói từ đầu người đàn ông ấy không đáng tin.”
“Nhưng cháu không nghe.”
Nhược Vy cúi đầu.
Không nói gì.
Tống Chính Vĩ thở dài.
Sau đó nhìn tôi.
“Cô là cán bộ đã cứu Nhược Vy?”
“Cảm ơn cô.”
“Nếu không có cô, hậu quả không thể tưởng tượng.”
Ông ta chủ động đưa tay.
Tôi không bắt.
Chỉ nhìn ông ta.
“Ông biết hộp mực đó không?”
Tống Chính Vĩ thu tay về.
“Không.”
“Chưa từng thấy?”
“Chưa.”
“Trình Khải là con của ông sao?”
Gương mặt ông ta hơi thay đổi.
Chỉ trong tích tắc.
Sau đó lập tức giận dữ.
“Cô nói bậy gì vậy?”
“Tôi chỉ có một con trai.”
“Nó đang ở nước ngoài.”
Tôi bình tĩnh nói:
“Tôi hỏi Trình Khải.”
“Không hỏi Tống Minh Đức.”
Sắc mặt ông ta cứng lại.
Đội trưởng Hạ lập tức nhìn tôi.
Tôi tiếp tục:
“Ông chưa từng nghe chúng tôi nhắc đến Tống Minh Đức.”
“Vậy tại sao khi tôi hỏi con trai, ông lập tức nghĩ đến người đang ở nước ngoài?”
Tống Chính Vĩ mím môi.
“Vì tôi chỉ có một con trai.”
“Tôi không hiểu cô đang nói gì.”
Tôi quay sang giường bệnh.
Tống Chính Hồng nằm bất động.
Mắt nhắm.
Thiết bị theo dõi bên cạnh phát ra tiếng bíp đều đặn.
Tôi hỏi Nhược Vy:
“Bố cô đã tỉnh lại chưa?”
“Có lúc tỉnh.”
“Nhưng không nói được.”
“Có thể cử động tay không?”
“Tay phải được.”
“Bác sĩ nói khả năng nhận thức vẫn còn.”