Tống Chính Vĩ bị bắt.
Nhưng lời hắn nói không hoàn toàn sai.
Chúng tôi vẫn thiếu chứng cứ trung tâm.
Không có danh sách thành viên.
Không có dòng tiền trực tiếp.
Không có nơi chế tạo hộp mực.
Không có Tống Minh Đức.
Nếu chỉ dựa vào các vụ án riêng lẻ, luật sư của hắn sẽ cố tách chúng ra.
Biến đường dây có tổ chức thành những vụ việc không liên quan.
Tội danh nặng nhất trước mắt chỉ là âm mưu g/i/ế/t anh trai và gian lận tài sản.
Còn mười một nạn nhân.
Hắn có thể phủi sạch.
Đêm đó.
Tôi quay lại phòng lưu trữ.
Một mình.
Nhìn những hồ sơ trải đầy bàn.
Tôi có cảm giác đã bỏ sót điều gì.
Hộp mực.
Hoa sáu cánh.
Vân tay.
Giấy đăng ký kết hôn.
Tại sao nhất định phải chọn nơi đăng ký kết hôn?
Muốn sao chép vân tay, có vô số cách đơn giản hơn.
Cốc nước.
Điện thoại.
Ly rượu.
Tay nắm cửa.
Tại sao lại mạo hiểm mang hộp mực lạ vào cơ quan nhà nước?
Bởi dấu vân tay ở đây có giá trị pháp lý.
Nhưng chỉ dấu tay trên giấy kết hôn thì vẫn chưa đủ để làm chứng cứ cho giao dịch khác.
Trừ khi.
Chúng cần một mẫu vân tay đã được cơ quan nhà nước xác nhận.
Sau đó dùng mẫu ấy để vượt qua giám định.
Tôi lấy kính phóng đại.
Quan sát ảnh chụp những giấy đăng ký liên quan.
Mỗi tờ đều có hai dấu vân tay đỏ.
Nam.
Nữ.
Bên cạnh là dấu thép của cơ quan.
Tôi bỗng nhận ra.
Dấu tay của người chồng có điểm bất thường.
Mười một người chồng.
Tên khác nhau.
Ngoại hình khác nhau.
Độ tuổi khác nhau.
Nhưng vị trí ngón tay đều hơi nghiêng sang trái cùng một góc.
Tôi phóng to ảnh.
So sánh đường vân.
Tim đập mạnh.
Không phải mười một người.
Dấu vân tay của ít nhất sáu người giống hệt nhau.
Tôi lập tức gọi đội trưởng Hạ.
Nửa giờ sau.
Kỹ thuật viên giám định xác nhận.
Sáu hồ sơ sử dụng cùng một dấu vân tay nam.
Nhưng ảnh người đăng ký hoàn toàn khác nhau.
Điều này có nghĩa.
Những người chồng đã dùng lớp vân tay giả khi ấn dấu.
Hộp mực đặc biệt không chỉ sao chép vân tay nạn nhân.
Nó còn giúp người phạm tội che giấu vân tay thật của mình.
Chất gây tê khiến lớp màng giả bám tốt hơn.
Chất phát quang giúp kiểm tra xem dấu đã hoàn chỉnh chưa.
Hoa sáu cánh là ký hiệu cho loại vân tay giả.
Tôi tiếp tục so sánh.
Trong sáu dấu giống nhau ấy, một dấu có vết sẹo nhỏ ở đốt giữa.
Tôi từng thấy nó.
Trên ngón trỏ của người đàn ông mặc đồng phục kỹ thuật trong camera.
Khi hắn đặt tay lên tay nắm cửa phòng phó cục trưởng, camera độ phân giải cao ghi lại một đường sẹo trắng.
Tống Minh Đức không chỉ là kỹ thuật viên.
Hắn còn trực tiếp đóng giả nhiều người chồng.
Nhưng ảnh hồ sơ khác nhau rõ rệt.
Có người cao gầy.
Có người thấp đậm.
Có người mặt vuông.
Có người mặt dài.
Hắn không thể biến đổi cơ thể.
Trừ khi những người xuất hiện đăng ký chỉ là diễn viên.
Còn người dùng dấu vân tay giả là một kẻ khác.
Tôi đột nhiên nhớ lại quy trình.
Khi đăng ký, cán bộ kiểm tra khuôn mặt theo căn cước.
Nhưng khi ấn dấu tay, cán bộ thường chỉ nhìn giấy.
Nếu một người đứng bên cạnh đổi tay trong vài giây.
Camera góc xa có thể không phát hiện.
Tôi mở video vụ Hoàng Gia Linh.
Phóng chậm.
Khi cô cúi đầu ấn dấu, người chồng bên cạnh làm rơi bút.
Một nhân viên vệ sinh đi ngang cúi xuống nhặt.
Bàn tay hắn lướt qua hộp mực.
Sau đó ấn nhanh lên mép giấy trước khi rời đi.
Dấu tay nam trên giấy không phải của chú rể.
Mà của nhân viên vệ sinh.
Tôi kiểm tra các vụ khác.
Vụ nào cũng có người thứ ba xuất hiện.
Nhân viên vệ sinh.
Người giao nước.
Cán bộ hướng dẫn.
Thợ sửa máy.
Người xếp hàng phía sau.
Tất cả đều là cùng một người cải trang.
Tống Minh Đức.
Hắn để lại vân tay giả của những danh tính khác nhau.
Sau này, khi cảnh sát điều tra, dấu tay trên giấy đăng ký sẽ khớp với dấu tay ở hiện trường.
Nhưng người thật mang danh tính ấy lại có bằng chứng ngoại phạm.
Hoặc đã biến mất.
Một hệ thống đánh tráo hoàn hảo.
Tôi nói:
“Hắn không thể ngừng sử dụng cùng một mẫu vân tay.”
Đội trưởng Hạ hỏi:
“Tại sao?”
“Bởi mẫu ấy đã được lưu trong hồ sơ nhà nước.”
“Nó là chìa khóa tạo danh tính giả.”
“Nếu muốn tiếp tục hoạt động, hắn phải giữ mẫu gốc.”
“Vậy mẫu gốc ở đâu?”
Tôi nhìn biểu tượng hoa sáu cánh.
“Xưởng chế tạo hộp mực.”