Chúng tôi kiểm tra nguồn gỗ của chiếc hộp.
Kết quả cho thấy loại gỗ không đến từ Tô Châu.
Mà là gỗ long não trồng ở vùng núi phía nam thành phố.
Hoa sáu cánh được khắc bằng máy laser đời cũ.
Lớp sơn chứa một loại bột khoáng chỉ được sản xuất bởi hai nhà máy.
Một nhà máy đã đóng cửa.
Nhà máy còn lại từng bán lô hàng nhỏ cho một cơ sở làm con dấu tên Vĩnh An.
Cơ sở Vĩnh An nằm trong khu công nghiệp cũ.
Chủ đăng ký đã qua đời.
Nhà xưởng bỏ hoang ba năm.
Đội đặc nhiệm lập tức triển khai.
Khi chúng tôi đến nơi, cánh cửa sắt phủ bụi.
Bên ngoài mọc đầy cỏ.
Không có dấu hiệu có người sinh sống.
Nhưng camera nhiệt phát hiện bên dưới nền xưởng có nguồn nhiệt.
Có tầng ngầm.
Cảnh sát phá cửa.
Bên trong chỉ có máy móc cũ.
Mùi dầu và gỗ mục.
Sau khi kiểm tra, họ tìm thấy một nút ẩn dưới bàn ép dấu.
Cánh cửa dưới sàn mở ra.
Một cầu thang dẫn xuống lòng đất.
Mùi hóa chất ngọt nhạt lập tức bốc lên.
Đúng mùi tôi đã ngửi thấy trong hộp mực.
Tầng ngầm rộng gần hai trăm mét vuông.
Có bàn pha chế.
Máy in ba chiều.
Thiết bị sao chép vân tay.
Mặt nạ silicon.
Tóc giả.
Đồng phục của nhiều ngành nghề.
Thẻ nhân viên giả.
Hàng chục hộp mực gỗ xếp ngay ngắn trên kệ.
Trên tường treo ảnh của các nạn nhân.
Mỗi bức ảnh đều có ghi chú.
Tài sản.
Quan hệ gia đình.
Thói quen.
Điểm yếu.
Tình trạng sức khỏe.
Mức độ tin tưởng.
Giai đoạn tiếp cận.
Ngày dự kiến đăng ký.
Ngày xử lý.
Tôi đứng trước ảnh Lâm Tuyết.
Bên dưới tên cô có hai chữ.
“Đã thu hồi.”
Hoàng Gia Linh.
“Hoàn thành.”
Ngô Ngọc Diệp.
“Đang kiểm soát.”
Trần Mộc Lam.
“Niêm phong.”
Còn ảnh Tống Nhược Vy.
Dòng chữ màu đỏ.
“Thất bại do A088.”
A088 là số thứ tự hôm ấy.
Không phải tên tôi.
Điều đó chứng tỏ sau khi kế hoạch thất bại, có người đã quay lại đây ghi chú.
Tống Minh Đức vẫn ở gần.
Đội trưởng Hạ ra lệnh phong tỏa toàn bộ xưởng.
Kỹ thuật viên kiểm tra máy tính.
Ổ cứng đã bị tháo.
Tài liệu giấy bị đốt một phần.
Nhưng lò đốt chưa cháy hết.
Trong tro còn sót lại mảnh hồ sơ.
Trên một mảnh giấy có danh sách các ký hiệu.
A088.
Mực.
Chuông.
Hạ.
Bệnh viện.
Mỗi từ đi kèm một con số.
Tôi nhìn rất lâu.
“Đây là lịch hành động.”
Đội trưởng Hạ hỏi:
“Giải thích.”
“A088 là tôi.”
“Mực là hộp mực.”
“Chuông là hệ thống báo động.”
“Hạ có thể là cô.”
“Bệnh viện là Tống Chính Hồng.”
“Các con số là thứ tự cần loại bỏ.”
Không khí lập tức lạnh xuống.
Tên tôi đứng đầu.
Tống Minh Đức không chỉ đang chạy trốn.
Hắn còn lên kế hoạch trả thù.
Đúng lúc ấy.
Toàn bộ đèn trong tầng ngầm đồng loạt tắt.
Một tiếng nổ nhỏ vang lên phía trên.
Hệ thống thông gió ngừng hoạt động.
Mùi khí gas nhanh chóng lan xuống.
Đội trưởng Hạ quát:
“Tất cả rút lui!”
Cửa cầu thang bỗng đóng sập.
Khóa điện tử bật sáng màu đỏ.
Chúng tôi bị nhốt trong tầng ngầm.
Một giọng nói vang lên từ loa.
Bị biến âm.
“Minh An.”
“Cô thật sự rất thích xen vào chuyện người khác.”
Tống Minh Đức.
Tôi ngẩng đầu nhìn camera.
“Anh đang ở đâu?”
Hắn cười.
“Cô đoán xem.”
“Cô không phải rất giỏi đoán sao?”
Đội trưởng Hạ ra hiệu cho cảnh sát tìm nguồn điện dự phòng.
Khí gas tiếp tục lan.
Tôi bịt mũi.
“Tống Chính Vĩ đã bị bắt.”
“Xưởng cũng bị phát hiện.”
“Anh không thoát được.”
“Ông ta bị bắt thì liên quan gì đến tôi?”
Giọng hắn bình thản.
“Ông ta chỉ là khách hàng.”
“Không phải chủ của tôi.”
Tất cả mọi người đồng loạt dừng lại.
Không phải chủ?
Tống Chính Vĩ chỉ là khách hàng?
Vậy người đứng sau đường dây còn kẻ khác.
Tôi hỏi:
“Ai là chủ?”
“Cô sẽ không sống đủ lâu để biết.”
Tiếng xì của đường gas càng lớn.
Một cảnh sát dùng búa phá cửa.
Nhưng cánh cửa thép không nhúc nhích.
Kỹ thuật viên nói:
“Khóa nối với hệ thống chống cháy.”
“Không thể phá trong thời gian ngắn.”
Tôi nhìn quanh.
Tống Minh Đức chuẩn bị nơi này để tiêu hủy chứng cứ.
Chắc chắn phải có lối thoát riêng.
Nếu không, người bên trong cũng không thể rời đi khi khẩn cấp.
Tôi nhìn những hộp mực trên kệ.
Gỗ long não.
Loại gỗ có mùi mạnh, dùng để che mùi hóa chất.
Nhưng tại sao kệ mực được đặt sát tường phía tây?
Mùi gỗ ở đó đậm hơn hẳn.
Tôi kéo một chiếc kệ.
Không nhúc nhích.
Nhưng chân kệ không bắt vít xuống sàn.
Tôi sờ mép tường.
Có luồng gió rất nhẹ.
“Phía sau kệ có lối thoát!”
Mọi người cùng kéo.
Kệ nặng gần trăm ký.
Sau khi dịch sang một bên, một cánh cửa hẹp lộ ra.
Không có tay nắm.
Chỉ có một ô cảm ứng vân tay.
Trên màn hình hiện biểu tượng hoa sáu cánh.
Tống Minh Đức bật cười qua loa.
“Đúng.”
“Cô tìm được rồi.”
“Nhưng chỉ vân tay của tôi mới mở được.”
Tôi nhìn hàng chục hộp mực.
Trong đầu bỗng sáng lên.
Mẫu vân tay gốc.
Hắn phải giữ mẫu gốc ở đây.
Không phải trong máy tính.
Không phải trên giấy.
Mà ngay trên công cụ hắn sử dụng nhiều nhất.
Tôi lấy hộp mực Trình Khải mang đến đã được niêm phong bản sao mẫu.
Không.
Hộp ấy chứa vân tay nạn nhân.
Không phải hắn.
Tôi nhìn bàn pha chế.
Trên đó có một chiếc cốc thủy tinh.
Không có bụi.
Có người vừa dùng.
Tôi cầm lên.
Kỹ thuật viên lập tức lấy bột hiện dấu.
Một dấu vân tay hiện ra.
Chúng tôi dùng màng sao chép lấy mẫu.
Dán lên đầu đọc.
Đèn đỏ.
Không khớp.
Giọng Tống Minh Đức cười lớn hơn.
“Cô nghĩ tôi ngu đến mức để vân tay thật trên cốc sao?”
Khí gas đã khiến đầu tôi choáng váng.
Một cảnh sát bắt đầu ho.
Đội trưởng Hạ nhìn đồng hồ.
“Chúng ta còn chưa tới năm phút.”
Tôi cố giữ tỉnh táo.
Vân tay thật của hắn không thể xuất hiện trên bề mặt thông thường.
Hắn luôn dùng màng giả.
Nhưng có một nơi mà hắn buộc phải dùng vân tay thật.
Khi chế tạo màng vân tay mới.
Hắn cần mẫu gốc để hiệu chỉnh máy.
Tôi nhìn máy in ba chiều.
Bên cạnh có một tấm kính nhỏ.
Trên tấm kính là nhiều lớp keo trong suốt.
Tôi lấy chiếc đèn tia cực tím.
Chiếu xuống.
Một đường vân hoàn chỉnh phát sáng.
Tôi cắt lớp màng.
Dán lên cảm biến.
Đèn chuyển xanh.
Cửa mở.
Gió lạnh từ đường hầm thổi vào.
Mọi người lập tức dìu nhau thoát ra.
Ngay khi người cuối cùng rời khỏi, phía sau vang lên một tiếng nổ lớn.
Lửa phụt lên từ tầng ngầm.
Sức ép hất chúng tôi ngã xuống đường hầm.
Nhưng cánh cửa thép đã ngăn phần lớn ngọn lửa.
Tôi nằm trên đất.
Tai ù đi.
Qua làn khói, tôi nghe giọng Tống Minh Đức lần cuối.
“Minh An.”
“Lần sau cô sẽ không may mắn như vậy.”