Buổi chiều cuối đông.
Một cặp đôi trẻ ngồi trước mặt tôi.
Người con trai mặc áo len màu xanh.
Cô gái đeo kính tròn.
Hồ sơ đầy đủ.
Hai người nhìn nhau rồi cười suốt.
Khi tôi hỏi có tự nguyện kết hôn không, cô gái gật đầu rất nhanh.
Người con trai lại nghiêm túc nói:
“Chị hỏi riêng cô ấy đi.”
“Tôi sợ cô ấy ngại nói thật trước mặt tôi.”
Tôi hơi bất ngờ.
Cô gái đánh nhẹ vào vai anh.
“Em có gì mà ngại?”
Anh cười.
“Nhỡ em hối hận thì sao?”
“Bây giờ còn kịp.”
Cô gái đỏ mắt.
“Anh cầu hôn em bốn lần.”
“Bây giờ còn bảo em hối hận?”
Anh lập tức luống cuống.
“Anh chỉ muốn chắc chắn.”
Tôi mời người con trai ra ngoài.
Hỏi riêng cô gái.
“Cô có tự nguyện không?”
Cô gật đầu.
“Có.”
“Không ai ép buộc?”
“Không.”
“Có tranh chấp tài sản hoặc mang th/a/i nên phải cưới không?”
Cô lắc đầu.
Sau đó cười.
“Bọn em không có nhà.”
“Không có xe.”
“Tiền tiết kiệm cộng lại chưa được hai trăm triệu đồng.”
“Chắc không ai lừa ai đâu chị.”
Tôi cũng cười.
“Lừa tình vẫn là lừa.”
Cô nhìn qua cửa kính.
Người con trai đang đứng bên ngoài.
Cứ vài giây lại nhìn vào.
Ánh mắt lo lắng.
Cô nói:
“Anh ấy từng bị bạn gái cũ phản bội.”
“Nên lúc nào cũng sợ mình làm người khác không vui.”
“Nhưng anh ấy rất tốt.”
“Không phải kiểu tốt để người khác nhìn thấy.”
“Mà là kiểu tối nào cũng để sẵn nước ấm cho em.”
“Nhớ em dị ứng gì.”
“Cãi nhau cũng không bỏ đi.”
“Tức giận vẫn nấu cơm.”
Tôi nhìn cô.
“Cô chắc chứ?”
“Chắc.”
“Tương lai có thể thay đổi.”
“Em biết.”
“Nhưng em không cưới vì tin anh ấy mãi mãi không đổi.”
“Em cưới vì tin nếu có một ngày thay đổi, bọn em vẫn sẽ nói thật với nhau trước khi làm tổn thương nhau.”
Tôi im lặng vài giây.
Sau đó gọi người con trai vào.
Hai người ngồi cạnh nhau.
Tôi kiểm tra lần cuối.
Rồi lấy giấy chứng nhận.
Con dấu thép được nâng lên.
Trong khoảnh khắc ấy.
Tôi lại nhớ đến Lâm Tuyết.
Nhớ Hoàng Gia Linh.
Nhớ Mộc Lam.
Nhớ Nhược Vy.
Nhớ tiếng bàn đạp báo động vang lên dưới gầm bàn.
Nhớ mùi ngọt không nên có trong hộp mực.
Có người từng hỏi tôi.
Sau khi chứng kiến nhiều cuộc hôn nhân giả dối như vậy, tôi còn tin vào hôn nhân không?
Tôi không biết.
Tôi không có quyền bảo đảm hai người trước mặt sẽ hạnh phúc cả đời.
Không có quyền hứa họ sẽ không thay đổi.
Cũng không thể nhìn thấu hết lòng người.
Điều tôi có thể làm.
Chỉ là kiểm tra thật kỹ vào thời điểm này.
Hỏi rõ họ có tự nguyện hay không.
Đảm bảo không ai bị ép buộc.
Không ai bị lừa vào một cái bẫy.
Sau đó.
Đóng xuống một con dấu đúng chỗ.
Tôi nhìn hai người.
“Chuẩn bị xong chưa?”
Họ cùng gật đầu.
Con dấu hạ xuống.
“Cạch.”
Âm thanh vang lên chắc gọn.
Giấy chứng nhận được hoàn tất.
Cô gái ôm lấy người yêu.
Người con trai cười đến đỏ mắt.
Hai người liên tục cảm ơn tôi.
Trước khi rời đi, cô gái bỗng quay lại.
“Chị ơi.”
“Chị làm công việc này bao lâu rồi?”
“Tám năm.”
“Chắc chị đã chứng kiến rất nhiều chuyện hạnh phúc.”
Tôi nhìn đại sảnh.
Ngoài cửa kính, tuyết đầu mùa đang rơi.
“Tôi từng chứng kiến rất nhiều chuyện.”
“Có hạnh phúc.”
“Có đau khổ.”
“Có lừa dối.”
“Cũng có người thật lòng.”
Cô hỏi:
“Vậy chị thấy nơi này giống gì?”
Tôi từng nói nơi đăng ký kết hôn giống phòng cấp cứu.
Bởi lòng người phức tạp hơn đường điện tâm đồ.
Nhưng bây giờ.
Tôi lại có câu trả lời khác.
“Nó giống một cánh cửa.”
“Bước qua rồi chưa chắc phía trước toàn ánh sáng.”
“Nhưng người đứng ở đây phải bảo đảm.”
“Ít nhất không ai bị đẩy qua cánh cửa ấy.”
Cô gái mỉm cười.
Nắm tay chồng rời đi.
Tôi thu dọn hồ sơ.
Đồng nghiệp phía sau gọi:
“Chị Minh An.”
“Hết giờ rồi.”
“Về thôi.”
Tôi tắt máy tính.
Cất con dấu thép vào ngăn khóa.
Trước khi rời quầy, tôi cúi xuống kiểm tra bàn đạp báo động.
Nó vẫn ở đó.
Im lặng.
Không ai mong nó phải được dùng thêm lần nữa.
Nhưng chỉ cần có một người cần giúp đỡ.
Chỉ cần xuất hiện một mùi hương không đúng.
Một ánh mắt cầu cứu.
Một bàn tay run rẩy.
Một câu trả lời chậm hơn bình thường.
Tôi vẫn sẽ đạp xuống.
Dù phải đối mặt với nghi ngờ.
Dù có thể mất việc.
Dù người khác cho rằng tôi chuyện bé xé ra to.
Bởi tôi đã hiểu.
Một con dấu đóng sai có thể khiến cuộc đời một người lệch khỏi quỹ đạo.
Nhưng một lần dừng tay đúng lúc.
Cũng có thể cứu lại cả cuộc đời ấy.
Tôi khóa cửa đại sảnh.
Bước ra ngoài trời tuyết.
Điện thoại rung lên.
Là tin nhắn của Nhược Vy.
Cô gửi một bức ảnh.
Trong ảnh, Mộc Lam đứng cạnh Ngô Ngọc Diệp và Tạ Uyển Nhi.
Ba người cùng tham dự lễ khai trương trung tâm hỗ trợ nạn nhân.
Phía sau họ là một tấm bảng.
“Không ai bị biến mất.”
Bên dưới bức ảnh, Nhược Vy viết:
“Chị Minh An.”
“Hôm nay trung tâm chính thức hoạt động.”
“Người đầu tiên đến cầu cứu là một cô gái bị bạn trai ép ký giấy ủy quyền trước khi kết hôn.”
“Chúng tôi đã giúp cô ấy báo cảnh sát.”
Tôi nhìn dòng chữ rất lâu.
Sau đó trả lời.
“Làm tốt lắm.”
Cô gửi lại một biểu tượng mặt cười.
Rồi thêm một câu.
“Chị từng nói mỗi con dấu đều có thể thay đổi cuộc đời.”
“Bây giờ em mới hiểu.”
“Ngày ấy, con dấu quan trọng nhất không phải dấu chị đóng xuống.”
“Mà là dấu chị đã không đóng.”
Tôi cất điện thoại.
Ngẩng đầu nhìn tuyết.
Bảy năm trước.
Tôi từng nghĩ công việc của mình chỉ là kiểm tra hồ sơ.
Đóng dấu.
Lưu trữ.
Lặp lại.
Bây giờ tôi mới biết.
Có những người đứng sau quầy không chỉ giữ một con dấu.
Họ còn giữ ranh giới cuối cùng.
Giữa tự nguyện và ép buộc.
Giữa tin tưởng và lừa dối.
Giữa một cuộc hôn nhân.
Và một cái bẫy.
May mắn thay.
Ngày hôm ấy.
Tôi đã ngửi thấy mùi ngọt kia.
May mắn hơn nữa.
Tôi đã tin vào sự bất an của chính mình.
Và đạp xuống.
“Cạch.”
Một tiếng rất nhỏ.
Nhưng đủ để xé toạc cả đường dây đã chôn vùi vô số cuộc đời.
Cũng đủ để những kẻ từng nghĩ mình có thể dùng hôn nhân làm vũ khí hiểu được một chuyện.
Giấy tờ có thể làm giả.
Vân tay có thể sao chép.
Camera có thể chỉnh sửa.
Lời khai có thể mua chuộc.
Nhưng những món nợ được viết bằng m/á/u.
Sớm muộn cũng sẽ có ngày bị đòi lại.
Không thiếu một đồng.
Không sót một người.
—Hoàn.