Một năm sau.
Tập đoàn Tống thị thay đổi ban lãnh đạo.
Nhược Vy trở thành chủ tịch trẻ nhất lịch sử công ty.
Việc đầu tiên cô làm là công bố toàn bộ sai phạm cũ.
Chủ động bồi thường cho các nạn nhân.
Rút khỏi những dự án có được bằng thủ đoạn bất hợp pháp.
Trả lại bằng sáng chế.
Hoàn trả đất đai.
Lập quỹ hỗ trợ phụ nữ bị lừa hôn và bạo lực gia đình.
Giá cổ phiếu giảm liên tục trong hai tháng.
Rất nhiều người nói cô ngu.
Nói không ai tự chặt tay mình như vậy.
Nhưng sáu tháng sau.
Tống thị giành lại được niềm tin thị trường.
Các đối tác quốc tế quay trở lại.
Giá cổ phiếu tăng cao hơn trước.
Trong buổi họp báo, phóng viên hỏi:
“Cô có hối hận vì công khai những bí mật có thể vĩnh viễn bị chôn vùi không?”
Nhược Vy trả lời:
“Bí mật được xây trên cuộc đời người khác không phải tài sản.”
“Nó là món nợ.”
“Nợ thì phải trả.”
Tôi xem buổi họp báo trên màn hình ở đại sảnh.
Đồng nghiệp bên cạnh khẽ huých tay.
“Chị Minh.”
“Bạn chị lên hình ngầu thật.”
Tôi bật cười.
“Cô ấy không phải bạn tôi.”
“Người ta gửi hoa cho chị mỗi tháng.”
“Còn mời chị làm cố vấn cho quỹ.”
“Không phải bạn thì là gì?”
Tôi không trả lời.
Trên bàn làm việc có một bó hoa hướng dương.
Tấm thiệp chỉ viết một câu.
“Cảm ơn chị đã không đóng dấu ngày hôm ấy.”
Sau vụ án, Cục Dân chính ban hành quy định mới.
Cấm sử dụng mực cá nhân.
Bổ sung phỏng vấn riêng bắt buộc.
Tăng thời gian quan sát dấu hiệu cưỡng ép.
Thiết lập cơ chế liên thông với dữ liệu mất tích, bạo lực và lừa đảo tài sản.
Bàn đạp báo động được nâng cấp.
Không còn chỉ là một nút dưới gầm bàn.
Mỗi quầy đều có hệ thống ghi nhận nguy cơ.
Tôi được đề bạt làm trưởng nhóm kiểm soát an toàn đăng ký hôn nhân.
Phó cục trưởng cũ được minh oan.
Sau khi trở lại làm việc, ông không còn dám lớn tiếng với tôi.
Mỗi lần đi ngang quầy đều hỏi:
“Có mùi gì lạ không?”
Đồng nghiệp cười đến đau bụng.
Tôi cũng cười.
Nhưng vẫn kiểm tra từng hộp mực mỗi sáng.
Có người nói tôi bị ám ảnh.
Tôi không phủ nhận.
Một vết sẹo không nhất thiết phải biến mất.
Nó có thể trở thành lời nhắc.
Rằng có những sai lầm không được phép lặp lại.