“Cô còn giá trị thì tôi mới gọi cô là bảo bối.”
“Bây giờ tốt nhất nên ngoan ngoãn một chút.”
“Nếu không, người đầu tiên xảy ra chuyện chính là cô.”
Nữ cảnh sát chậm rãi giơ hai tay, ra hiệu cho đồng đội không manh động.
“Trình Khải, anh không thoát được đâu.”
“Cửa đã bị khóa.”
“Bên ngoài còn có lực lượng hỗ trợ.”
“Thả con tin xuống, chúng ta có thể nói chuyện.”
Trình Khải cười lạnh.
“Đội trưởng Hạ, cô nghĩ tôi không biết hệ thống ở đây sao?”
“Tôi đã chuẩn bị suốt bốn năm.”
“Từ vị trí bàn đạp báo động, thời gian phản ứng, lối thoát hiểm, cho tới kết cấu cửa chống cháy.”
“Tôi biết rõ hơn bất kỳ ai trong số các người.”
Nữ cảnh sát họ Hạ không đáp.
Nhưng ánh mắt cô đột nhiên lướt qua tôi.
Trong khoảnh khắc đó, tôi hiểu ý cô.
Cô đang kéo dài thời gian.
Tôi âm thầm quan sát bàn tay cầm điều khiển của Trình Khải.
Ngón tay cái anh ta đè lên nút.
Không phải kiểu chỉ cần buông tay sẽ kích hoạt.
Mà phải chủ động ấn xuống.
Điều này chứng tỏ thiết bị không phải công tắc áp lực.
Hơn nữa.
Nếu trên người anh ta thật sự có vật nổ đủ sức phá hủy đại sảnh, anh ta sẽ không đứng sát cô gái như vậy.
Trừ khi anh ta không sợ ch/e/t.
Nhưng ánh mắt anh ta liên tục nhìn về phía cửa phụ.
Anh ta muốn sống.
Vậy thứ anh ta đang đe dọa rất có thể chỉ là giả.
Hoặc sức công phá không lớn.
Tôi cúi mắt nhìn hộp mực trong túi vật chứng.
Bỗng hiểu ra một chuyện.
Anh ta không định dùng hộp mực để gây nổ ngay tại đây.
Nếu muốn gây nổ, không cần phải pha chất đánh dấu tiếp xúc.
Mục đích của hộp mực nằm ở dấu vân tay.
Tôi ngẩng đầu.
“Anh cần dấu tay của cô ấy.”
Trình Khải bỗng quay phắt sang tôi.
“Câm miệng!”
Phản ứng quá mạnh.
Đoán đúng rồi.
Tôi tiếp tục nhìn anh ta.
“Giấy đăng ký kết hôn chỉ là vỏ bọc.”
“Thứ anh thật sự cần là vân tay của cô ấy dính loại mực đặc biệt này.”
“Sau đó, anh sẽ dùng nó ở một nơi khác.”
Cô gái trong tay anh ta vừa khóc vừa nhìn tôi.
“Dùng ở đâu?”
“Cô tên gì?”
Cô run rẩy.
“Tống Nhược Vy.”
Tôi lập tức nhớ lại thông tin trên hồ sơ.
Tống Nhược Vy.
Hai mươi sáu tuổi.
Nơi đăng ký hộ khẩu là khu biệt thự ven sông.
Cha là Tống Chính Hồng.
Chủ tịch Tập đoàn dược phẩm Tống thị.
Một tháng trước, tin tức về việc Tống Chính Hồng nhập viện từng xuất hiện trên báo.
Tôi nhìn cô.
“Bố cô đang nằm viện đúng không?”
Nhược Vy sững sờ.
“Sao chị biết?”
“Ông ấy đang bệnh nặng, tài sản gia đình chưa được phân chia.”
Sắc mặt Trình Khải lập tức trở nên dữ tợn.
“Minh An!”
“Cô muốn ch/e/t sao?”
Tôi không dừng lại.
“Cô là con gái duy nhất.”
“Có một số tài sản hoặc hồ sơ bảo mật cần vân tay của cô mới mở được.”
“Có phải vậy không?”
Nhược Vy há miệng.
Một lúc lâu sau mới bật ra được tiếng nói.
“Bố tôi có một quỹ tín thác gia đình.”
“Mật mã mở két gồm nhận diện khuôn mặt, vân tay và mã động.”
“Nhưng mã động chỉ do luật sư giữ.”
Trình Khải gằn giọng.
“Cô im miệng!”
Nữ cảnh sát lập tức tiếp lời:
“Anh ta không cần mã động.”
“Anh ta chỉ cần khiến hệ thống ghi nhận vân tay của cô đã xuất hiện.”
Nhược Vy hoàn toàn không hiểu.
“Có ý gì?”
Tôi nhìn hộp mực.
“Loại chất đánh dấu trong đó có thể lưu lại dấu vết trên bề mặt rất lâu.”
“Sau khi cô ấn tay lên giấy đăng ký, anh ta có thể lấy chính ngón tay cô chạm vào thiết bị khác.”
“Hoặc dùng lớp màng chuyển dấu.”
“Khi hệ thống ghi nhận cô đã mở két, bất kể bên trong bị lấy đi thứ gì, nghi phạm đầu tiên cũng sẽ là cô.”
Đội trưởng Hạ lạnh lùng nói:
“Không chỉ lấy tài sản.”
“Có thể còn là giả mạo chứng cứ.”
Trình Khải siết chặt hàm.
Mạch máu trên thái dương giật liên tục.
Sự bình tĩnh hoàn hảo của anh ta cuối cùng cũng nứt ra.
“Các người chỉ đang suy đoán.”
“Không có chứng cứ.”
Đúng lúc ấy.
Kỹ thuật viên kiểm tra hộp mực bỗng ngẩng đầu.
“Đội trưởng.”
“Trong mực phát hiện thành phần phát quang truy dấu và một lượng rất nhỏ chất gây tê qua da.”
“Chưa xác định được loại cụ thể.”
“Nhưng nếu tiếp xúc lâu, đầu ngón tay có thể mất cảm giác.”
Cả đại sảnh lập tức xôn xao.
Nhược Vy ngây người.
“Gây tê?”
Tôi lập tức hiểu.
Không chỉ để lấy vân tay.
Chất gây tê còn khiến cô không cảm nhận được khi bị lấy mẫu mô hoặc bị đeo thiết bị giả vào đầu ngón tay.
Trình Khải đã chuẩn bị cực kỳ kỹ.
Hôm nay, sau khi đăng ký kết hôn, anh ta rất có thể sẽ đưa Nhược Vy đến nơi nào đó dưới danh nghĩa tổ chức kỷ niệm.
Sau đó sử dụng bàn tay của cô để mở hệ thống bảo mật.
Nếu cô phản kháng, chất gây tê và những thứ khác sẽ khiến cô không còn khả năng chống cự.
Đội trưởng Hạ nhìn thẳng vào anh ta.
“Trình Khải.”
“Bỏ điều khiển xuống.”
“Anh không còn đường lui.”
Anh ta bỗng bật cười.
Tiếng cười khàn và lạnh.
“Không còn đường lui?”
“Các người nghĩ tôi chỉ chuẩn bị một hộp mực sao?”
Anh ta nghiêng đầu, nhìn về phía chiếc túi xách hàng hiệu đặt dưới chân Nhược Vy.
“Nhược Vy.”
“Cô có biết sáng nay tôi đã bỏ gì vào túi cô không?”
Nhược Vy nhìn theo ánh mắt anh ta.
Sắc mặt lập tức trắng bệch.
“Anh bỏ gì?”
Trình Khải chậm rãi ấn ngón tay xuống một chút.
Đèn đỏ trên điều khiển bật sáng.