Phó cục trưởng nhìn tôi chằm chằm.
“Minh An, cô nói đi.”
“Tại sao hộp mực này có vấn đề?”
Tôi không lập tức trả lời.
Tầm mắt tôi lướt qua gương mặt người đàn ông.
Anh ta vẫn đang ôm cô gái vào lòng.
Cánh tay đặt trên vai cô rất vững.
Khóe môi hơi cong lên, như thể đang cố dùng sự bình tĩnh của mình để trấn an vị hôn thê đang hoảng sợ.
Nếu chỉ nhìn biểu hiện, không ai có thể liên hệ anh ta với hai chữ nguy hiểm.
Tôi nhìn sang nữ cảnh sát tóc ngắn.
“Có thể cho tôi một tờ giấy trắng, một que lấy mẫu và một chiếc đèn cồn không?”
Phó cục trưởng lập tức nhíu mày.
“Cô còn định làm gì?”
Nữ cảnh sát nhìn tôi hai giây rồi quay đầu ra hiệu.
Một kỹ thuật viên nhanh chóng lấy dụng cụ từ hộp kiểm nghiệm sơ bộ.
Tôi đeo găng tay.
“Không được chạm trực tiếp vào mực.”
Tôi dùng que lấy một lượng rất nhỏ ở rìa hộp, phết lên giấy trắng.
Màu đỏ tươi lập tức loang thành một vệt mỏng.
Tôi giơ tờ giấy đến gần ngọn lửa.
Không để lửa tiếp xúc trực tiếp.
Chỉ hơ ở khoảng cách vừa đủ.
Mười giây sau.
Màu đỏ không hề sẫm lại như mực chu sa thông thường.
Ngược lại, ở mép vệt mực xuất hiện một lớp ánh tím rất nhạt.
Nữ cảnh sát lập tức cúi sát quan sát.
“Đây là gì?”
Tôi nói chậm rãi:
“Mực chu sa truyền thống chủ yếu có thành phần khoáng vật. Khi gặp nhiệt, màu sắc có thể thay đổi nhẹ nhưng không xuất hiện viền tím kiểu này.”
“Thứ tạo ra viền tím không phải phẩm màu thông thường.”
“Mùi ngọt mà tôi ngửi thấy cũng không đến từ dung môi bảo quản mực.”
Người đàn ông khẽ bật cười.
“Chị là cán bộ đăng ký kết hôn hay chuyên gia hóa học?”
Giọng điệu của anh ta vẫn ôn hòa.
Nhưng lần đầu tiên, tôi nghe thấy một tia mỉa mai.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.
“Tôi không phải chuyên gia hóa học.”
“Nhưng bảy năm trước, trước khi làm việc ở đây, tôi từng học hai năm ngành kỹ thuật giám định.”
Nụ cười trên mặt anh ta hơi khựng lại.
Chỉ một thoáng.
Nhanh đến mức gần như không ai nhận ra.
Nhưng nữ cảnh sát đã nhận ra.
Cô lập tức bước lên, đứng chếch giữa tôi và anh ta.
Tôi tiếp tục:
“Trong mực có một chất tạo màu phản ứng với nhiệt.”
“Loại chất này thường được dùng để đánh dấu tiếp xúc.”
“Nếu chỉ để đóng dấu vân tay đẹp hơn, không cần thiết phải pha nó vào.”
Cô gái trong lòng anh ta ngẩng đầu.
“Đánh dấu tiếp xúc là sao?”
Tôi chưa trả lời.
Kỹ thuật viên đột nhiên lên tiếng:
“Đội trưởng Hạ, máy báo có phản ứng.”
Cả đại sảnh lập tức im bặt.
Thiết bị kiểm tra trong tay anh ta phát ra tiếng bíp ngắn.
Trên màn hình xuất hiện một đường dao động màu vàng.
Kỹ thuật viên đổi sang đầu dò khác.
Anh ta lấy thêm một mẫu cực nhỏ, nhỏ thuốc thử vào.
Vài giây sau.
Dung dịch chuyển thành màu xanh đen.
Sắc mặt nữ cảnh sát lập tức thay đổi.
“Khóa tay anh ta.”
Gần như ngay khi mệnh lệnh vang lên, hai cảnh sát đã lao tới.
Người đàn ông phản ứng cực nhanh.
Cánh tay đang ôm vai cô gái bỗng siết mạnh, kéo cô chắn trước người mình.
Tay còn lại thò vào trong áo vest.
Cô gái chưa kịp hiểu chuyện gì đã bị anh ta bóp cổ.
“Đừng lại gần!”
Tiếng hét của cô vang lên đầy hoảng loạn.
Gương mặt hồng hào ban nãy lập tức trắng bệch.
Người đàn ông rút ra một chiếc điều khiển nhỏ màu đen.
Ngón tay cái đặt trên nút bấm.
Nụ cười lịch thiệp cuối cùng cũng biến mất.
Ánh mắt anh ta trở nên lạnh lẽo.
“Lùi lại.”
“Nếu không, tất cả cùng ch/e/t.”
Phó cục trưởng sợ đến mức lảo đảo lùi về phía sau.
Đồng nghiệp của tôi hét lên, vội vàng chui xuống gầm bàn.
Hai cảnh sát chắn cửa lập tức nâng tấm khiên chống bạo lực.
Nữ cảnh sát vẫn đứng yên.
“Trong người anh có gì?”
Người đàn ông không trả lời.
Anh ta kéo cô gái lùi dần về phía cửa phụ.
Cô gái vừa khóc vừa vùng vẫy.
“Anh buông em ra!”
“Anh đang làm gì vậy?”
“Chẳng phải hôm nay chúng ta đăng ký kết hôn sao?”
Anh ta cúi sát bên tai cô.
Giọng nói không còn chút dịu dàng nào.
“Im miệng.”
“Cô nghĩ tôi thật sự muốn cưới cô à?”
Cô gái sững người.
Đồng tử co lại.
Nước mắt còn đọng trên mi nhưng gương mặt đã hoàn toàn đông cứng.
“Anh nói gì?”
Người đàn ông bật cười.
“Cô thật sự ngu hơn tôi tưởng.”
Cô gái lập tức gào lên.
“Trình Khải!”
“Anh nói rõ cho tôi!”
Anh ta dùng khuỷu tay siết cổ cô mạnh hơn.