Trình Khải bị đưa đi.
Nhược Vy ngồi trên ghế, cả người run không ngừng.
Bộ váy trắng cô mặc để đăng ký kết hôn đã bị vò nhàu.
Lớp trang điểm hoàn hảo cũng lem nhem vì nước mắt.
Cô liên tục lặp lại một câu.
“Tôi không biết.”
“Tôi thật sự không biết.”
“Tôi quen anh ta hai năm.”
“Anh ta đối xử với tôi rất tốt.”
“Anh ta chưa từng nổi nóng.”
“Anh ta còn cứu tôi một lần.”
Đội trưởng Hạ ngồi đối diện.
“Cứu cô ở đâu?”
“Một vụ t/ai n/ạn xe.”
“Hai năm trước, xe tôi mất phanh ở đường núi.”
“Chính anh ta lái xe đâm ngang, ép xe tôi dừng lại.”
“Sau đó anh ta bị gãy hai xương sườn.”
“Từ đó chúng tôi mới quen nhau.”
Tôi và đội trưởng Hạ đồng thời nhìn nhau.
Không cần nói cũng hiểu.
Quá trùng hợp.
Một người đàn ông xa lạ vừa hay xuất hiện trên đường núi.
Vừa hay có thể dùng xe của mình ép dừng chiếc xe mất phanh.
Vừa hay bị thương không nặng không nhẹ.
Đủ để cô gái mang ơn.
Đội trưởng Hạ hỏi:
“Xe mất phanh có được điều tra không?”
“Có.”
“Kết luận là đường dầu phanh bị nứt do hao mòn.”
“Chiếc xe dùng bao lâu rồi?”
“Chưa đầy một năm.”
Nhược Vy nói đến đây, gương mặt cũng dần thay đổi.
Cô không còn khóc nữa.
Chỉ ngồi bất động.
Hai tay siết chặt vào nhau.
“Hai năm trước…”
“Anh ta đã nhắm vào tôi từ hai năm trước sao?”
Đội trưởng Hạ không trả lời.
Có những sự thật dù chưa có chứng cứ cũng đã quá rõ ràng.
Kỹ thuật viên kiểm tra túi xách của cô.
Bên trong không có vật nổ.
Nhưng họ tìm thấy một thiết bị định vị siêu nhỏ nằm trong lớp lót.
Ngoài ra còn có một miếng dán mỏng màu da.
Trên bề mặt miếng dán có vân tay giả.
Vân tay của Nhược Vy.
Cô vừa nhìn thấy đã lập tức đứng bật dậy.
“Không thể nào!”
“Tôi chưa từng đưa vân tay cho anh ta!”
Kỹ thuật viên đặt miếng dán vào túi vật chứng.
“Có thể được sao chép từ cốc nước, tay nắm cửa hoặc điện thoại.”
“Nhưng độ chính xác của miếng dán này không đủ để qua hệ thống bảo mật cao cấp.”
“Hộp mực hôm nay có lẽ dùng để lấy mẫu rõ hơn.”
Nhược Vy ngồi phịch xuống ghế.
Môi trắng bệch.
Đội trưởng Hạ tiếp tục hỏi về quỹ tín thác.
Lúc này, Nhược Vy mới nói ra toàn bộ.
Ba tháng trước, cha cô, Tống Chính Hồng, bị xuất huyết não.
Sau khi tỉnh lại, ông không còn khả năng nói chuyện rõ ràng.
Tập đoàn Tống thị vì thế rơi vào tình trạng tranh giành quyền lực.
Tống Chính Hồng có một người em trai tên Tống Chính Vĩ.
Người này giữ chức phó chủ tịch.
Nhiều năm qua luôn muốn thay anh trai nắm quyền.
Nhưng phần lớn cổ phần của Tống thị nằm trong quỹ tín thác gia đình.
Người thụ hưởng duy nhất là Nhược Vy.
Muốn thay đổi quyền thụ hưởng hoặc chuyển giao cổ phần cần xác minh ba lớp.
Khuôn mặt.
Vân tay.
Mã động do luật sư gia đình giữ.
Đội trưởng Hạ hỏi:
“Trình Khải từng gặp luật sư chưa?”
Nhược Vy lắc đầu.
“Không.”
Sau đó lại bỗng khựng lại.
“Có một lần.”
“Tháng trước, luật sư Chu đến bệnh viện bàn chuyện với tôi.”
“Trình Khải cũng ở đó.”
“Nhưng anh ta chỉ đưa nước rồi rời đi.”
“Anh ta không tham gia cuộc nói chuyện.”
Tôi hỏi:
“Hôm đó luật sư có dùng điện thoại hoặc máy tính không?”
“Có.”
“Ông ấy nhận một cuộc gọi, nhập mã xác minh.”
Nhược Vy bỗng ngẩng đầu.
“Sau đó điện thoại của ông ấy từng biến mất khoảng mười phút.”
“Trình Khải nói ông ấy để quên ở phòng nghỉ.”
Đội trưởng Hạ lập tức lấy điện thoại.
“Điều tra luật sư Chu.”
“Đồng thời thông báo cho đội kinh tế kiểm tra quỹ tín thác nhà họ Tống.”
Chưa đầy năm phút sau.
Cô nhận được cuộc gọi phản hồi.
Sắc mặt cô càng nghe càng lạnh.
“Được.”
“Phong tỏa tài khoản.”
“Không cho phép bất kỳ giao dịch nào.”
Cúp máy, cô nhìn Nhược Vy.
“Một giờ trước, hệ thống quỹ tín thác nhận được yêu cầu thay đổi người được ủy quyền.”
“Người nộp yêu cầu là cô.”
Nhược Vy lập tức đứng bật dậy.
“Tôi không hề làm!”
“Hệ thống đã xác minh khuôn mặt qua video.”
“Không thể nào.”
Đội trưởng Hạ đặt điện thoại lên bàn.
“Video được tạo bằng công nghệ giả lập khuôn mặt.”
“Nhưng vân tay xác minh thất bại hai lần.”
“Yêu cầu đang chờ lần xác minh cuối.”
Tôi nhìn hộp mực.
Thời gian khớp rồi.
Trình Khải đưa cô đến đăng ký kết hôn vào cuối giờ chiều.
Sau khi lấy được vân tay hoàn chỉnh, anh ta chỉ cần tìm lý do đưa cô tới một địa điểm khác.
Có thể là nhà hàng.
Có thể là khách sạn.
Có thể là căn nhà mới chuẩn bị cho hôn lễ.
Trong lúc cô mất cảnh giác, hắn sẽ hoàn thành bước xác minh cuối cùng.
Sau đó, tài sản thuộc về một người được ủy quyền khác.
Còn hắn.
Có thể sẽ khiến Nhược Vy biến mất.
Nhược Vy ôm lấy đầu.
“Người được ủy quyền là ai?”
Đội trưởng Hạ nhìn cô.
“Tống Chính Vĩ.”
Cô gái hoàn toàn sụp đổ.
“Chú hai?”
“Không thể nào.”
“Chú ấy đối xử với tôi như con ruột.”
“Sau khi bố nhập viện, chính chú ấy luôn ở bên chăm sóc.”
Tôi không nhịn được.
“Trình Khải cũng từng cứu cô.”
“Cô còn tin cái gọi là đối xử tốt sao?”
Nhược Vy cắn môi.
Nước mắt lại trào ra.
Nhưng lần này.
Trong mắt cô không còn yếu đuối.
Chỉ còn hận.
Cô rút điện thoại.
“Tôi gọi cho chú ấy.”
Đội trưởng Hạ ngăn lại.
“Không được đánh rắn động cỏ.”
“Từ bây giờ, cô phải phối hợp với chúng tôi.”
“Không được liên lạc với bất kỳ ai liên quan.”
Nhược Vy siết điện thoại.
“Vậy bố tôi thì sao?”
“Tôi phải đến bệnh viện.”
“Bố cô sẽ được bảo vệ.”
“Nhưng trước khi điều tra rõ, cô không thể tự ý hành động.”
Đúng lúc ấy.
Một cảnh sát từ ngoài bước vào.
“Đội trưởng.”
“Trình Khải không chịu khai.”
“Anh ta yêu cầu gặp luật sư.”
“Còn nói hộp mực không phải của mình.”
Phó cục trưởng nghe vậy lập tức chỉ vào hóa đơn.
“Nhưng chính anh ta nói do bạn mua ở Tô Châu mang về.”
Cảnh sát lắc đầu.
“Hóa đơn là giả.”
“Xưởng thủ công trên hóa đơn đã đóng cửa ba năm trước.”
Tôi nhìn chiếc hộp gỗ.
“Kiểm tra hoa văn dưới đáy.”
Kỹ thuật viên lật hộp lên.
Dưới đáy có một biểu tượng nhỏ giống bông hoa sáu cánh.
Tôi chỉ vào đó.
“Đây không phải hoa văn thủ công.”
“Mà là dấu hiệu nhận dạng lô hàng.”
“Mấy năm trước, tôi từng thấy nó trong một hồ sơ.”
Đội trưởng Hạ nhìn tôi.
“Hồ sơ gì?”
“Một vụ giả giấy chứng nhận kết hôn.”
“Người phụ nữ trong vụ đó mang đến một hộp mực gần giống thế này.”
“Nhưng khi ấy bên trong chỉ là mực thường.”
“Tôi đã từ chối dùng vì hộp mực không thuộc cơ quan.”
“Sau đó cô ấy đăng ký thành công ở nơi khác.”
Tôi dừng lại.
Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
“Ba tháng sau, người phụ nữ ấy mất tích.”
Đội trưởng Hạ lập tức hỏi:
“Tên gì?”
Tôi nhắm mắt nhớ lại.
Bảy năm hồ sơ.
Hàng chục nghìn gương mặt.
Nhưng vụ ấy đặc biệt khiến tôi có ấn tượng.
Bởi hôm đó người phụ nữ đã khóc rất lâu trước quầy.
Cô ấy không muốn đăng ký.
Người đàn ông đi cùng luôn miệng nói cô ấy chỉ đang căng thẳng trước hôn nhân.
Sau khi tôi từ chối dùng hộp mực riêng, họ rời đi.
“Lâm Tuyết.”
“Khoảng ba năm rưỡi trước.”
“Người đàn ông đi cùng tên Đỗ Hạo.”
Đội trưởng Hạ lập tức yêu cầu tra cứu.
Chưa đầy mười phút.
Kết quả được gửi tới.
Lâm Tuyết mất tích ba năm trước.
Chồng là Đỗ Hạo.
Sáu tháng sau khi cô mất tích, Đỗ Hạo thừa kế một căn biệt thự cùng hai mươi triệu cổ phần do vợ ủy quyền.
Một năm sau, Đỗ Hạo cũng mất tích.
Tài sản được chuyển sang một công ty đầu tư ở nước ngoài.
Người đại diện pháp luật của công ty ấy từng là Tống Chính Vĩ.
Không khí trong đại sảnh lạnh hẳn xuống.
Đội trưởng Hạ nhìn chiếc hộp mực.
“Đây không phải vụ án đơn lẻ.”