Cục Dân chính bị phong tỏa đến gần nửa đêm.
Tất cả nhân viên có mặt đều phải lấy lời khai.
Tôi ngồi trong phòng họp, kể lại từng chi tiết mình nhớ về vụ Lâm Tuyết.
Khi ấy tôi mới làm việc chưa đầy bốn năm.
Lâm Tuyết khoảng ba mươi tuổi.
Cô mặc áo len màu xám.
Gương mặt rất nhợt nhạt.
Trong suốt quá trình làm thủ tục, cô liên tục nhìn về phía cửa.
Đỗ Hạo nói cô mắc chứng lo âu.
Hắn thay cô trả lời gần như tất cả câu hỏi.
Khi cần ký tên, tay Lâm Tuyết run đến mức cầm bút không vững.
Tôi từng hỏi riêng cô ấy có tự nguyện kết hôn hay không.
Cô nhìn tôi rất lâu.
Sau đó gật đầu.
Nhưng trước khi gật, cô đã nhìn Đỗ Hạo.
Ánh mắt ấy.
Tôi đến bây giờ vẫn nhớ.
Không phải ánh mắt của cô dâu trước ngày cưới.
Mà là ánh mắt của một người đang chờ xem mình có trả lời đúng hay không.
Tôi đã từ chối dùng hộp mực của họ.
Nhưng tôi không báo cảnh sát.
Bởi giấy tờ đều hợp pháp.
Lâm Tuyết cũng xác nhận tự nguyện.
Tôi chỉ ghi chú vào hệ thống rằng đương sự có biểu hiện bất ổn, đề nghị xác minh lại.
Một tuần sau, họ đăng ký ở quận khác.
Ba tháng sau, Lâm Tuyết mất tích.
Lúc ấy tôi từng gọi đến đồn công an hỏi.
Người tiếp nhận nói gia đình đã báo án.
Nhưng vì không có dấu hiệu bạo lực, vụ việc được xử lý theo hướng người trưởng thành tự nguyện bỏ đi.
Tôi đã mất ngủ rất nhiều đêm.
Luôn nghĩ.
Nếu hôm ấy tôi kiên quyết hơn thì sao?
Nếu tôi kích hoạt báo động thì sao?
Nếu tôi giữ cô ấy lại thì sao?
Có lẽ cô ấy đã không biến mất.
Nhưng trên đời không có nếu như.
Từ đó, mỗi lần đóng dấu, tôi đều quan sát kỹ hơn.
Mùi mực.
Dấu tay.
Biểu cảm.
Cách hai người nhìn nhau.
Từng chi tiết nhỏ.
Có đồng nghiệp từng cười tôi quá đa nghi.
Nhưng hôm nay.
Chính sự đa nghi ấy đã giữ Nhược Vy lại.
Sau khi lấy lời khai xong, tôi đi ra hành lang.
Đội trưởng Hạ đang đứng bên cửa sổ.
Cô đưa cho tôi một chai nước.
“Cảm ơn.”
Tôi uống một ngụm.
Cổ họng khô rát.
Cô hỏi:
“Cô vẫn tự trách vì Lâm Tuyết?”
Tôi im lặng.
“Có.”
“Nếu ngày đó tôi…”
“Không có nếu.”
Cô ngắt lời.
“Người phải chịu trách nhiệm là hung thủ.”
“Không phải một cán bộ làm đúng quy trình trong phạm vi quyền hạn.”
Tôi cúi đầu nhìn chai nước.
“Nhưng nếu làm đúng quy trình vẫn không cứu được người thì quy trình có ý nghĩa gì?”
Đội trưởng Hạ nhìn tôi.
“Vậy nên hôm nay cô đã vượt qua quy trình.”
“Tự mình nhấn bàn đạp.”
Tôi cười nhạt.
“Có thể ngày mai tôi sẽ bị đình chỉ.”
“Không.”
Cô nhìn về phía phòng họp.
“Phó cục trưởng của cô vừa ký báo cáo khẩn.”
“Trong báo cáo ghi rõ, cô có chuyên môn nghiệp vụ cao, phát hiện kịp thời chất nguy hiểm, ngăn chặn vụ bắt cóc và chiếm đoạt tài sản đặc biệt nghiêm trọng.”
Tôi hơi bất ngờ.
“Ông ấy vừa nãy còn định xử lý tôi.”
“Vừa nãy ông ấy nghĩ cô gây báo động giả.”
“Bây giờ ông ấy sợ nhất là có người hỏi tại sao một cán bộ tuyến đầu phát hiện nguy hiểm còn lãnh đạo lại lớn tiếng cản trở.”
Tôi không nhịn được bật cười.
Đội trưởng Hạ cũng hơi cong môi.
Nhưng nụ cười nhanh chóng biến mất.
“Minh An.”
“Tôi cần cô giúp một việc.”
“Việc gì?”
“Rà soát những hồ sơ từng yêu cầu dùng hộp mực riêng.”
Tôi lập tức hiểu.
“Cô nghi đây là phương thức hoạt động cố định.”
“Đúng.”
“Biểu tượng bông hoa sáu cánh có thể là ký hiệu của một đường dây.”
“Họ dùng đăng ký kết hôn để hợp pháp hóa quan hệ tài sản, tạo chứng cứ vân tay, quyền thừa kế và tư cách đại diện.”
“Sau đó, một trong hai người sẽ mất tích hoặc t/ử v/o/n/g.”
Tôi siết chặt chai nước.
“Có bao nhiêu vụ?”
“Chưa biết.”
“Nhưng có thể nhiều hơn cô tưởng.”
Tôi quay lại nhìn đại sảnh tối om.
Suốt bảy năm.
Tôi vẫn nghĩ mình đã gặp đủ loại lừa lọc.
Đến hôm nay mới nhận ra.
Những gì nổi trên mặt nước chỉ là một góc rất nhỏ.
Phía dưới còn có thể là cả một mạng lưới ăn thịt người.
Tôi gật đầu.
“Tôi giúp.”