Sáng hôm sau.
Tôi quay lại cơ quan lúc sáu giờ.
Phòng lưu trữ hồ sơ nằm dưới tầng hầm.
Mùi giấy cũ, bụi và chất chống ẩm trộn lẫn vào nhau.
Đội trưởng Hạ đưa tới sáu cảnh sát cùng ba kỹ thuật viên dữ liệu.
Chúng tôi bắt đầu rà soát hồ sơ trong năm năm gần nhất.
Hệ thống điện tử có thể tìm kiếm ghi chú.
Nhưng yêu cầu dùng hộp mực riêng không phải trường thông tin bắt buộc.
Phần lớn cán bộ chỉ từ chối bằng miệng.
Không ghi lại.
Vì thế, chúng tôi phải dựa vào trí nhớ và camera lưu trữ.
Tôi liệt kê những đặc điểm chung.
Hộp gỗ kiểu cổ.
Mực đỏ có ánh kim.
Hóa đơn từ xưởng thủ công.
Lý do thường là cầu may, gia truyền hoặc kỷ niệm.
Người đề nghị luôn là nam giới.
Người ấn dấu tay thường là phụ nữ có tài sản, nghề nghiệp đặc biệt hoặc thân nhân giàu có.
Đến mười giờ sáng.
Chúng tôi tìm được vụ thứ hai.
Một nữ bác sĩ tên Hoàng Gia Linh.
Đăng ký kết hôn hai năm trước.
Chồng tên Phạm Nguyên.
Trong camera, Phạm Nguyên từng lấy ra hộp mực có kiểu dáng gần như giống hệt.
Cán bộ hôm ấy đồng ý sử dụng.
Ba tuần sau khi kết hôn, Hoàng Gia Linh t/ử v/o/n/g vì ngã từ ban công.
Cảnh sát kết luận t/ai n/ạn.
Trước khi qua đời, cô ký giấy chuyển quyền sở hữu hai bằng sáng chế dược phẩm cho chồng.
Vân tay trên giấy xác nhận hoàn toàn trùng khớp.
Một năm sau, Phạm Nguyên đổi tên, xuất cảnh.
Điểm đến cuối cùng là một quốc gia không có hiệp định dẫn độ.
Vụ thứ ba.
Một nữ doanh nhân tên Ngô Ngọc Diệp.
Chồng là Lê Văn Khang.
Sau khi kết hôn bốn tháng, cô bị kết tội biển thủ công quỹ do vân tay xuất hiện trên két sắt của công ty.
Cô liên tục kêu oan.
Nhưng toàn bộ camera đều cho thấy không có người ngoài đột nhập.
Cô bị tuyên án tám năm.
Tài sản đứng tên chồng.
Một năm sau, người chồng tuyên bố vợ ngoại t/ì/n/h trong thời gian ngồi tù rồi nộp đơn ly h/ô/n.
Hiện tại hắn đang sống cùng một người phụ nữ khác ở nước ngoài.
Vụ thứ tư.
Một nữ nghiên cứu viên tên Tạ Uyển Nhi.
Sau khi đăng ký kết hôn, cô bỗng bị phát hiện có liên quan đến vụ rò rỉ dữ liệu phòng thí nghiệm.
Vân tay của cô xuất hiện trên thiết bị lưu trữ.
Cô bị đình chỉ.
Hai tháng sau, cô mất tích.
Chồng cô nhận khoản bảo hiểm nhân thọ trị giá ba mươi tỷ đồng.
Càng điều tra.
Không khí trong phòng càng nặng nề.
Không phải một người.
Không phải hai người.
Mà là cả một chuỗi nạn nhân.
Đến chiều.
Chúng tôi đã tìm ra mười một trường hợp đáng ngờ.
Trong đó.
Bốn người t/ử v/o/n/g.
Ba người mất tích.
Hai người đang thụ án.
Một người bị tuyên mất năng lực hành vi sau khi ngộ độc thuốc.
Chỉ có một người còn sống bình thường.
Tên cô ấy là Trần Mộc Lam.
Đăng ký kết hôn cách đây bốn năm.
Chồng là Lý Duy Thành.
Hồ sơ cho thấy hai người ly h/ô/n chỉ sau mười ngày.
Đội trưởng Hạ lập tức gọi điện.
Không ai bắt máy.
Cảnh sát địa phương được cử đến địa chỉ cư trú.
Nửa giờ sau.
Tin báo trở về.
Trần Mộc Lam vẫn sống.
Nhưng cô đang bị quản thúc trong một viện điều dưỡng tâm thần tư nhân.
Lý do nhập viện là hoang tưởng bị hại.
Người ký giấy giám hộ.
Chính là chồng cũ Lý Duy Thành.
Tôi đặt hồ sơ xuống.
“Cô ấy có thể biết chuyện.”
Đội trưởng Hạ lập tức đứng dậy.
“Đi viện điều dưỡng.”