Chương 1: Bí Mật Dưới Lớp Vỏ Bọc Hạnh Phúc
Mọi chuyện bắt đầu vào một buổi chiều thứ Ba ảm đạm, khi mẹ bảo tôi đăng nhập vào ứng dụng điện lực để đóng tiền điện cho bố.
"Đến tháng rồi, bố con bận, con thanh toán giúp mẹ nhé," mẹ nói vọng ra từ bếp, tiếng dao thớt lạch cạch xen lẫn tiếng nước sôi sùng sục.
Tôi ậm ừ, cầm điện thoại, nhập số tài khoản và mật khẩu quen thuộc. Màn hình xoay tròn một lúc rồi hiện ra giao diện chính. Khoảnh khắc đó, ngón tay tôi khựng lại giữa không trung.
Không phải một. Có hai mã khách hàng.
Dòng thứ nhất, quen thuộc đến mức tôi có thể đọc làu làu: Căn hộ số 7, đơn nguyên 2, khu Thúy Hồ Gia Viên, quận Tô Thành. Đó là nhà tôi, nơi tôi đã sống hơn hai mươi năm qua. Một khu tập thể cũ kỹ xây từ năm 2003, tường đã bong tróc và hành lang luôn nồng mùi ẩm mốc.
Nhưng dòng thứ hai là gì đây?
Căn hộ 1801, tòa số 3, khu Kim Lan Phủ, quận Tân Giang.
Ở phần ghi chú người dùng, đập vào mắt tôi là hai chữ ngắn gọn nhưng sắc lẹm như dao cứa: "Nhà."
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình suốt mười giây. Máu trong người dường như đông cứng lại. Nhà tôi là Thúy Hồ Gia Viên. Vậy cái "Nhà" kia... rốt cuộc là tổ ấm của ai?
Tôi không nói với mẹ. Bà vẫn đang lúi húi trong bếp, lưng áo đẫm mồ hôi, chuẩn bị bữa tối cho người chồng mà bà tôn thờ. Tôi lặng lẽ chụp màn hình, thoát ứng dụng, rồi mở bản đồ lên.
Kim Lan Phủ.
Kết quả tìm kiếm hiện ra kèm theo mức giá khiến tôi choáng váng: 65.000 tệ/m2.
Tan làm, tôi không về nhà. Ma xui quỷ khiến thế nào, tôi bắt taxi đi thẳng đến quận Tân Giang.
Đứng trước cổng Kim Lan Phủ, tôi cảm thấy mình như một kẻ lạc loài. Đây là khu dân cư cao cấp bậc nhất thành phố. Trước cổng là đài phun nước nghệ thuật, đại sảnh lát đá cẩm thạch, đèn chùm pha lê rực rỡ. So với khu ổ chuột tôi đang ở, nơi này giống như thiên đường.
Tôi đứng chôn chân ở đó mười phút, quan sát dòng người ra vào. Những bộ vest phẳng phiu, những chiếc váy lụa là, mùi nước hoa đắt tiền thoang thoảng. Nhân lúc một shipper đi ra, tôi lách người lẻn vào, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Thang máy lao vút lên cao, dừng lại ở tầng 18.
Căn 1801.
Hành lang yên tĩnh, trải thảm dày nuốt chửng tiếng bước chân. Tôi rón rén đến trước cửa, nín thở nhìn xuống đất.
Có hai đôi dép lê đặt ngay ngắn bên ngoài.
Một đôi dép da nam màu nâu, cỡ 42, đế mòn vẹt ở gót phải. Đó là thói quen đi đứng của bố tôi. Không thể sai được.
Và một đôi dép nữ màu hồng phấn, đính nơ điệu đà.
Mẹ tôi chưa bao giờ đi màu hồng. Cả đời bà chỉ gắn liền với những đôi dép nhựa màu xanh hoặc xám xịt mua ngoài chợ, loại "mua hai tặng một".
Mắt tôi dời xuống tấm thảm chùi chân. Nó còn rất mới, bên trên in dòng chữ tiếng Anh uốn lượn: "HOME SWEET HOME" (Ngôi nhà ngọt ngào).
Chua chát thay, mẹ tôi đến một chữ tiếng Anh bẻ đôi cũng không biết. Bà chỉ biết tiết kiệm, biết hy sinh, biết đợi chồng về ăn cơm.
Tôi rút điện thoại, tay run rẩy chụp lại khung cảnh đó. Cánh cửa gỗ lim đóng chặt trước mặt tôi như một lời tuyên án: Đây mới là nhà của ông ấy. Còn nơi mẹ con tôi ở, chỉ là quán trọ tạm bợ mà thôi.