Tôi không gõ cửa. Tôi chưa đủ dũng khí, hoặc có lẽ, tôi muốn nhìn thấy toàn bộ sự thật trần trụi nhất.
Tôi xuống lầu, tìm một chiếc ghế đá khuất trong bóng tối khuôn viên, ngồi xuống và đợi. Gió đêm thốc vào mặt lạnh buốt, nhưng không lạnh bằng lòng tôi lúc này.
6 giờ 30 phút.
7 giờ 10 phút.
Một người phụ nữ dẫn theo một cậu thiếu niên đi vào sảnh. Người phụ nữ trạc ngoài bốn mươi, nhưng được bảo dưỡng rất tốt. Tóc uốn xoăn sóng lớn bồng bềnh, khoác chiếc măng tô màu be sang trọng, tay xách túi hàng hiệu căng phồng. Cậu con trai bên cạnh cao ráo, khoảng mười tám, mười chín tuổi, đeo cặp sách, gương mặt sáng sủa toát lên vẻ được nuông chiều.
Họ quẹt thẻ cư dân, bước vào thang máy. Tôi ngước nhìn lên. Ba phút sau, cửa sổ căn 1801 sáng đèn.
Ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ ô cửa sổ tầng cao, trông thật viên mãn, thật "Gia đình".
Đúng lúc đó, điện thoại trong túi tôi rung lên bần bật. Màn hình hiện tên: "Bố".
Tôi hít một hơi sâu, cố nén giọng run rẩy, bắt máy.
"Alo, bố ạ?"
"Thiên Thiên à," giọng ông vang lên, trầm ổn và đạo mạo như mọi khi, "Tối nay bố bận tiếp khách, không về ăn cơm đâu nhé. Bảo mẹ con cứ ăn trước đi."
Tôi ngước mắt nhìn lên tầng 18, nơi ánh đèn đang tỏa sáng rực rỡ.
"Vâng. Con biết rồi."
Tôi cúp máy.
Hai mươi phút sau, một chiếc Audi A6 màu đen bóng loáng lướt êm vào khu chung cư.
Biển số xe Tô A·K7792.
Là xe của bố tôi.
Ông bước xuống xe, chỉnh lại vạt áo vest. Trên tay ông không phải là cặp táp tài liệu, mà là một hộp bánh kem của hãng Holiland đắt đỏ. Dáng vẻ ông vội vã, nhưng là sự vội vã của một người đàn ông đang háo hức trở về tổ ấm.
Ông bước vào sảnh, thang máy lại chạy lên. Ánh đèn căn 1801 lại sáng thêm một ô cửa nữa.
Tôi ngồi trơ trọi trên ghế đá, gió rít qua tai như tiếng cười nhạo báng.
Thì ra, cuộc "tiếp khách" quan trọng mà ông nói, chính là ở tầng 18 này.
Ký ức ùa về như thác lũ, nhấn chìm tôi. Tháng trước là sinh nhật mẹ. Bố gọi điện báo bận họp, 10 giờ đêm mới về, nồng nặc mùi rượu. Không quà, không hoa, và dĩ nhiên, không có bánh kem.
Ông đã nói gì nhỉ?
"Năm mươi tuổi rồi còn sinh nhật cái gì, vẽ chuyện, có phải trẻ con đâu mà bánh với trái."
Mẹ tôi chỉ cười trừ, lẳng lặng hâm nóng lại bát canh đã nguội ngắt.
Còn bây giờ, ông đang cầm bánh kem, chạy đến bên một người phụ nữ khác, trong một căn hộ giá 65 nghìn tệ một mét vuông.
Tôi lôi điện thoại ra, truy cập vào ứng dụng ngân hàng của bố. Tôi biết số căn cước, mật khẩu là ngày sinh của ông - thứ duy nhất ông không bao giờ thay đổi.
Đăng nhập thành công. Tôi kéo xuống lịch sử giao dịch.
Ngày 15 hàng tháng. Một lệnh chuyển khoản tự động.
Số tiền: 15.000 tệ.
Người nhận: Cố Minh Châu.
Ghi chú: Sinh hoạt phí.
Tôi lướt ngược lại quá khứ.
Tháng Một: 15.000.
Tháng Mười Hai: 15.000.
Tháng Mười Một: 15.000.
Ngón tay tôi tê dại, lướt mãi, lướt mãi. Lệnh chuyển khoản này bắt đầu từ năm 2005.
Suốt 20 năm qua. Không sót một tháng nào.
Năm 2005, tôi mới 6 tuổi.
Tôi nhẩm tính nhanh trong đầu. 15.000 nhân 12 tháng, nhân 20 năm.
3,6 triệu tệ.
Đó mới chỉ là tiền sinh hoạt phí.
Tay tôi run lên bần bật, điện thoại suýt rơi xuống đất. Tôi tắt ứng dụng, đứng dậy nhìn ô cửa sổ tầng 18 lần cuối.
Bên trong đó là một gia đình ba người hạnh phúc.
Còn tôi và mẹ, chúng tôi là gì? Là những con rối trong vở kịch đạo đức giả của ông suốt hai mươi năm qua?
Tôi quay lưng bỏ đi, nước mắt khô khốc không thể chảy ra được nữa.
Điện thoại lại rung. Tin nhắn Wechat từ mẹ:
"Thiên Thiên, mẹ để phần cơm cho con đấy, sườn hầm ngô. Mau về đi, nguội ăn không ngon đâu."
Tôi nhìn dòng tin nhắn, lồng ngực đau thắt lại. Tôi gõ ba chữ, cảm giác nặng tựa ngàn cân:
"Vâng, con về ngay."