Về đến nhà, mùi thức ăn quen thuộc xộc vào mũi khiến sống mũi tôi cay xè. Mẹ đang đứng rửa bát trong bếp, bóng lưng gầy guộc in lên bức tường ám khói.
Chiếc tạp dề mẹ đeo đã cũ mèm, có một lỗ thủng nhỏ được mạng lại bằng những đường chỉ vẹo vọ, không cùng màu.
Trên bàn ăn, đĩa sườn hầm ngô được úp lồng bàn cẩn thận.
"Hôm nay về muộn thế con?" Mẹ lau tay vào tạp dề, quay ra nhìn tôi cười hiền hậu.
"Công ty con tăng ca ạ." Tôi nói dối, giọng khàn đặc.
Tôi ngồi xuống ăn cơm. Sườn hầm rất nhừ, ngô ngọt đúng loại tôi thích. Nhưng sao hôm nay nuốt vào lại thấy đắng chát.
"Sao thế con?" Mẹ nhận ra sự khác lạ của tôi.
"Không có gì ạ. Sườn ngon quá mẹ." Tôi cúi gằm mặt để giấu đi đôi mắt đỏ hoe.
Mẹ cười, nụ cười đầy vết chân chim: "Ngon thì ăn nhiều vào, trong nồi vẫn còn đấy."
Mẹ quay vào bếp tiếp tục cọ rửa. Tiếng nước chảy át đi tiếng nấc nghẹn của tôi. Bàn tay mẹ quanh năm ngâm nước lạnh, mùa đông nứt nẻ rớm máu, phải dán chằng chịt băng cá nhân.
Tôi nhớ lại tấm ảnh cũ của mẹ năm 25 tuổi. Khi đó, mẹ là hoa khôi của chi nhánh ngân hàng, mặc sơ mi trắng, tóc ngắn cá tính, nụ cười rạng rỡ đầy sức sống.
Rồi mẹ lấy bố. Bố bảo: "Em ở nhà chăm con đi, anh nuôi."
Mẹ nghỉ việc khi sự nghiệp đang thăng tiến, bỏ lại sau lưng lời can ngăn của sếp. Mẹ dùng 300 nghìn tệ của hồi môn – số tiền ông bà ngoại tích cóp cả đời – đưa cho bố khởi nghiệp.
"Ngọc Hành, anh cầm lấy mà dùng. Công ty lớn mạnh rồi trả em là được."
Công ty đã lớn mạnh rồi. Từ 300 nghìn vốn liếng, giờ ông đã có hàng chục triệu.
Nhưng ông trả lại cho mẹ những gì?
Một cuộc đời nội trợ không lương, không ngày nghỉ, không thưởng Tết.
Một chiếc áo lông vũ mặc tám năm sờn rách cũng không dám thay mới, vì bố bảo: "Chi tiêu đang khó khăn, tiết kiệm chút đi."
Trong khi đó, ở Kim Lan Phủ, người đàn bà kia mặc măng tô hàng hiệu, xách túi xa xỉ, sống trong căn hộ triệu đô.
Ăn xong, tôi lao vào phòng, khóa trái cửa.
Tôi là một kiểm toán viên chuyên nghiệp. Nghề của tôi là tìm ra những sai phạm, những con số biết nói dối.
Đêm nay, tôi sẽ kiểm toán chính cuộc đời bố tôi.
Tôi mở laptop, đăng nhập vào tài khoản ngân hàng doanh nghiệp của bố. Mật khẩu vẫn thế, ông quá tự tin rằng mẹ con tôi ngu ngơ không biết gì.
Tôi bắt đầu truy xuất dữ liệu. Những con số nhảy múa trên màn hình, từng chút một lột trần bộ mặt thật của người đàn ông tôi gọi là cha.
Không chỉ có khoản 15.000 tệ kia.
Năm 2008: Chuyển 500.000 tệ. Ghi chú: Mua nhà.
Năm 2012: Chuyển 300.000 tệ. Ghi chú: Trang trí nội thất.
Năm 2015: Chuyển 220.000 tệ. Ghi chú: Mua xe.
Năm 2018: Chuyển 80.000 tệ. Ghi chú: Học phí.
Năm 2019... 2020... 2023...
Học phí 80 nghìn tệ một năm, liên tiếp 6 năm.
Tôi tra cứu nhanh. Hệ quốc tế trường Ngoại ngữ Tân Giang: 78.000 tệ/năm.
Tôi bật cười, nước mắt trào ra.
Năm lớp 12, tôi xin đi học thêm Toán, học phí 3.000 tệ một tháng. Bố gạt phắt đi: "Lớp 12 mới bổ túc? Sớm không học đi? Phí tiền!"
Cuối cùng tôi tự ôn, chỉ đỗ một trường đại học bình thường.
3.000 tệ cho tương lai của tôi thì ông kêu đắt.
80.000 tệ cho con trai của người đàn bà kia thì ông không chớp mắt.
Tôi ngồi tính toán đến tận 3 giờ sáng.
Tổng cộng: 11,82 triệu tệ.
Gần 12 triệu tệ đã được tuồn ra ngoài trong suốt 20 năm.
Ông dùng 300 nghìn của mẹ để khởi nghiệp, rồi dùng 12 triệu lợi nhuận để nuôi một gia đình khác.
Sáng hôm sau, tôi không đi làm. Tôi cần biết kẻ thù của mình là ai.
Tôi gửi số căn cước của "Cố Minh Châu" cho một người bạn làm trong ngành công an.
Thông tin trả về rất nhanh:
Cố Minh Châu. 48 tuổi.
Quê quán: Tô Thành.
Nghề nghiệp cũ: Nhân viên Ngân hàng Thương mại Tô Thành. Gia nhập năm 2004.
Năm mẹ tôi nghỉ việc.
Một linh cảm tồi tệ ập đến. Tôi lục tung tủ sách cũ, tìm cuốn album ảnh thời trẻ của mẹ.
Tôi lật giở từng trang, từng trang ố vàng màu thời gian.
Và rồi, tôi tìm thấy nó.
Một tấm ảnh chụp tập thể quầy giao dịch viên.
Mẹ tôi đứng giữa, cười tươi rói.
Bên cạnh mẹ, người phụ nữ đứng ngoài cùng bên phải, dáng cao, tóc dài, nụ cười phóng khoáng đầy tự tin.
Tôi lật mặt sau tấm ảnh. Dòng chữ viết tay nắn nót của mẹ đập vào mắt tôi như một gáo nước sôi tạt thẳng vào mặt:
"1999. Kỷ niệm tổ giao dịch viên: Tiểu Diệp, Minh Châu, Tú Phương."
Minh Châu.
Cố Minh Châu.
Bà ta không phải người lạ.
Bà ta là đồng nghiệp của mẹ. Là bạn của mẹ.
Kẻ đã cướp chồng mẹ, cướp tiền của mẹ, cướp đi hạnh phúc của gia đình tôi, lại chính là người đã đứng cạnh mẹ trong những năm tháng thanh xuân rực rỡ nhất.
Tôi cầm tấm ảnh, tay siết chặt đến mức bức ảnh nhăn nhúm. Một kế hoạch trả thù bắt đầu hình thành trong đầu tôi, lạnh lẽo và tàn nhẫn y như cách bố tôi đã đối xử với mẹ con tôi suốt 20 năm qua.