Tôi chết lặng nhìn dòng tin nhắn trên màn hình.
Hai chân như bị đóng chặt giữa hành lang.
"Con... có phải vẫn còn ba ruột không?"
Câu đó...
Là ý gì?
Từ nhỏ đến lớn, tôi luôn biết mình không có ba.
Mẹ nói, ông đã qua đời trước khi tôi chào đời.
Không để lại bất cứ thứ gì.
Đến cả một tấm ảnh cũng không có.
Tôi chưa từng hỏi thêm lần thứ hai.
Bởi vì...
Mỗi lần nhắc đến ba.
Mắt mẹ đều đỏ hoe.
Tôi lập tức nhắn lại.
"Mẹ, mẹ nói vậy là sao?"
Tin nhắn của mẹ đến rất nhanh.
"Hôm nay có một người tìm đến nhà."
"Ông ấy nói mình là cộng sự cũ của ba con."
"Còn mang theo đồ của ba đến."
"Niệm à..."
"Ba con..."
"Không mất như những gì mẹ từng nói."
Ngón tay tôi khựng giữa màn hình.
Không mất như mẹ từng nói?
Vậy...
Ông đã mất như thế nào?
Tôi lập tức gọi điện.
Mẹ không bắt máy.
Mười giây sau.
Một tin nhắn được gửi tới.
"Trong nhà đang có khách, mẹ không tiện nghe."
"Ngày mai con về một chuyến nhé."
Khách?
Người cộng sự kia...
Vẫn còn ở đó sao?
Tôi hít sâu một hơi.
Cố gắng kìm nén ý muốn lập tức chạy về.
Cuối cùng chỉ nhắn lại.
"Được."
"Sáng mai con qua."
Cất điện thoại đi.
Lòng bàn tay tôi lạnh buốt.
Tôi còn tưởng...
Chiến trường lớn nhất hôm nay là buổi công bố gọi vốn.
Không ngờ.
Quả bom thật sự...
Lại đang chờ tôi ở nhà.
Sáng hôm sau.
Đúng tám giờ rưỡi.
Sau khi đưa Đô Đô đến trường mẫu giáo.
Tôi lập tức lái xe đến nhà mẹ.
Cánh cửa vừa mở.
Tôi đã nhận ra có gì đó không ổn.
Mắt mẹ sưng đỏ.
Giống như vừa khóc suốt cả đêm.
"Mẹ..."
"Vào nhà trước đã."
Tôi bước vào phòng khách.
Không có người lạ.
Trên bàn trà chỉ đặt một chiếc cặp da cũ.
Lớp da bên ngoài đã mòn đến mức gần như không còn nhìn ra màu sắc ban đầu.
"Người hôm qua đâu rồi?"
"Ông ấy về rồi."
Mẹ ngồi xuống đối diện tôi.
Hai tay cứ xoắn lấy chiếc cúc áo.
Rất lâu vẫn không mở miệng.
"Mẹ."
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Cuối cùng.
Mẹ cũng ngẩng đầu nhìn tôi.
"Ba con tên là Cố Chính Tắc."
"Ông ấy..."
"Không phải người bình thường."
"Mấy chục năm trước, ba con cùng vài người khác sáng lập một công ty tên là Thanh Nguyên Khoa Kỹ."
"Sau này công ty phát triển rất nhanh."
"Định giá lên đến vài chục tỷ tệ."
"Ba con nắm giữ 35% cổ phần."
"Nhưng đúng năm con chào đời..."
"Ông ấy bị chính đối tác gài bẫy."
"Ép ký một bản thỏa thuận cá cược."
"Rồi thua."
"Không phải thua."
Giọng mẹ bỗng trở nên cứng rắn.
"Là bị lừa."
"Đối phương làm giả báo cáo tài chính."
"Dồn ba con đến mức phải rời công ty tay trắng."
"Sau cú sốc ấy..."
"Ba con phát hiện mắc bệnh nặng."
"Chỉ nửa năm sau..."
"Ông ấy qua đời."
Tôi ngồi bất động.
Một câu cũng không nói nổi.
Mẹ chỉ vào chiếc cặp da cũ trên bàn.
"Trước khi mất..."
"Ba con khóa toàn bộ tài liệu vào chiếc cặp này."
"Ông ấy giao cho một người bạn thân đáng tin cậy giữ giúp."
"Dặn rằng..."
"Đợi đến khi con trưởng thành."
"Đủ năng lực."
"Thì mới được giao lại cho con."
Tôi khàn giọng hỏi.
"Tại sao lại là bây giờ?"
Mẹ thở dài.
"Hôm qua."
"Người bạn đó nói với mẹ."
"Kẻ từng hại ba con..."
"Gần đây đang chuẩn bị hoàn tất một thương vụ gọi vốn rất lớn."
"Nếu khoản đầu tư ấy thành công."
"Thì những chứng cứ năm xưa..."
"Sẽ càng khó đòi lại hơn."
Tôi nhìn chiếc cặp da cũ.
Khẽ hỏi.
"Người hại ba con..."
"Tên là gì?"
Mẹ im lặng ba giây.
Rồi chậm rãi đáp.
"Chu Bồi Nguyên."
"Bây giờ là Chủ tịch Hội đồng quản trị."
"Đồng thời cũng là cổ đông lớn nhất của Thanh Nguyên Khoa Kỹ."
Cái tên ấy...
Tôi từng nghe qua.
Một nhân vật lớn trong giới công nghệ.
Khối tài sản lên đến hàng chục tỷ.
Thường xuyên xuất hiện trên các tạp chí tài chính.
Tôi mở chiếc cặp da.
Bên trong là một chồng tài liệu dày cộp.
Nhiều tờ giấy đã ngả vàng.
Các góc giấy cũng cong lên theo năm tháng.
Có bản gốc của thỏa thuận cá cược.
Có bản sao báo cáo tài chính.
Có cả những tờ ghi chú viết tay.
Nằm dưới cùng...
Là một bức thư.
Không dán kín.
Chỉ vỏn vẹn một trang giấy.
Nét chữ nguệch ngoạc.
Là những dòng chữ cuối cùng của một người đang cận kề cái chết.
"Niệm à.
Ba xin lỗi con.
Ba không thể nhìn con lớn lên.
Ba để lại những thứ này...
Không phải để con báo thù.
Mà để con có quyền biết sự thật.
Nếu một ngày nào đó...
Con đứng đủ cao.
Hãy lấy lại những gì vốn thuộc về chúng ta."
Ngày ký tên...
Là hai mươi tám năm trước.
Đúng ba tháng sau khi tôi chào đời.
Tôi đặt lá thư xuống.
Không khóc.
Nhưng nơi sống mũi...
Đã cay xè.
"Mẹ."
"Ừ."
"Con sẽ mang toàn bộ những tài liệu này đi."
"Đến lúc rồi."
"Con phải đòi lại công bằng cho ba."