Về đến nhà.
Tôi dành trọn cả buổi chiều để đọc từng tập tài liệu trong chiếc cặp da cũ.
Càng đọc...
Càng thấy lạnh sống lưng.
Năm đó, điều khoản cốt lõi của bản thỏa thuận cá cược giữa Thanh Nguyên Khoa Kỹ và các nhà đầu tư ghi rất rõ.
"Nếu trong vòng một năm doanh thu không đạt chỉ tiêu, người sáng lập sẽ tự động chuyển nhượng toàn bộ cổ phần."
Bản thân điều khoản ấy...
Không hề có vấn đề.
Điều đáng sợ nằm ở chỗ...
Dữ liệu tài chính đã bị người ta sửa đổi.
Trên thực tế.
Doanh thu năm đó hoàn toàn đạt chỉ tiêu.
Nhưng Giám đốc Tài chính khi ấy đã làm hai bộ sổ sách.
Một bộ là số liệu thật.
Một bộ là số liệu giả.
Thứ đưa cho đơn vị kiểm toán...
Chính là bộ giả.
Đến ngày cuối cùng của thời hạn đối cược.
Ba tôi mới phát hiện ra.
Nhưng khi ấy...
Phán quyết của hội đồng trọng tài đã được ban hành.
Ông từng khởi kiện.
Nhưng trong tay...
Không còn bất kỳ chứng cứ gốc nào.
Điều khiến tôi càng lạnh người hơn là...
Sau vụ việc.
Vị Giám đốc Tài chính ấy lại gia nhập công ty mới của Chu Bồi Nguyên.
Giữ chức Phó tổng giám đốc.
Mức lương hàng năm lên tới 10.000.000 tệ.
Nhưng...
Trong số những tài liệu ba tôi đánh đổi bằng cả mạng sống để giữ lại.
Có một thứ...
Đủ sức trở thành bằng chứng chí mạng.
Đó là...
Bản chứng từ gốc dùng để làm giả sổ sách.
Là bản giấy.
Bên trên vẫn còn nguyên chữ ký của vị Giám đốc Tài chính.
Cùng con dấu gốc của công ty.
Nếu mang tài liệu này ra trước tòa ngày hôm nay...
Có lật lại được bản án hay không...
Thì còn phải xem.
Nhưng...
Ít nhất cũng đủ để xé toạc lớp vỏ hoàn hảo mà Chu Bồi Nguyên đã xây dựng suốt hai mươi tám năm.
Tôi chụp toàn bộ tài liệu.
Mã hóa.
Rồi gửi cho luật sư.
Kèm theo đúng một câu.
"Giúp tôi kiểm tra xem, vụ gian lận thương mại xảy ra hai mươi tám năm trước còn khả năng truy cứu hay không."
Luật sư trả lời rất nhanh.
"Thời hiệu khởi kiện dân sự đối với hành vi gian lận thương mại có những giới hạn nhất định."
"Nhưng nếu vụ việc liên quan đến trách nhiệm hình sự..."
"Ví dụ hành vi làm giả số liệu tài chính..."
"Thì có khả năng đã cấu thành tội phạm."
"Cần đánh giá kỹ hơn."
Tôi đặt điện thoại xuống.
Nhịp tim nhanh hơn bình thường một chút.
Nếu muốn làm chuyện này...
Không thể nóng vội.
Phải từng bước một.
Trước tiên.
Tôi phải đi thật vững con đường dưới chân.
Tinh Hà vẫn đang ở giai đoạn phát triển quan trọng.
Vụ kiện lao động với Tinh Diệu cũng chưa có phán quyết cuối cùng.
Tôi không thể cùng lúc mở hai mặt trận.
Nếu không...
Người bị kéo sụp đầu tiên sẽ là chính tôi.
Nhưng...
Hạt giống đã được gieo xuống rồi.
Chu Bồi Nguyên.
Ông cứ đợi đấy.