Ngày Quỹ Thanh Nguyên chính thức chuyển tiền đầu tư vào Tinh Hà.
Đích thân Chu Bồi Nguyên xuất hiện tại văn phòng.
Tôi đứng bên ngoài phòng họp.
Qua lớp tường kính trong suốt, lặng lẽ nhìn mọi chuyện diễn ra bên trong.
Chu Bồi Nguyên năm nay 62 tuổi.
Mái tóc đã điểm bạc.
Nhưng tinh thần vẫn vô cùng minh mẫn.
Ông mặc bộ vest xám đậm được cắt may tinh xảo.
Trên cổ tay là chiếc Patek Philippe giá trị không nhỏ.
Lúc này.
Ông đang bắt tay Tống Dĩ Thâm.
Nụ cười ôn hòa.
Ánh mắt hiền hậu.
Nhìn từ bên ngoài...
Chẳng khác gì một doanh nhân thành đạt, đáng kính.
Sẽ chẳng ai có thể nhìn vào gương mặt ấy...
Mà đoán được hai mươi tám năm trước...
Ông ta đã làm những gì.
Tôi đứng nhìn khoảng ba phút.
Rồi lặng lẽ xoay người trở về văn phòng.
Không vội.
Nhưng...
Số phận dường như không định cho tôi quá nhiều thời gian chuẩn bị.
Ba ngày sau.
Chu Bồi Nguyên chủ động hẹn gặp tôi.
Lời mời được chuyển qua trợ lý của Tống Dĩ Thâm.
"Chủ tịch Chu muốn dùng bữa với người phụ trách mảng nội dung."
"Ông ấy muốn trao đổi một chút về góc nhìn đối với ngành."
Một yêu cầu rất bình thường của nhà đầu tư.
Nếu tôi từ chối...
Ngược lại sẽ khiến người ta sinh nghi.
Vì thế.
Tôi đồng ý.
Địa điểm là một nhà hàng tư gia tại Bến Thượng Hải số 18.
Trong phòng riêng...
Chỉ có hai chúng tôi.
Vừa nhìn thấy tôi.
Chu Bồi Nguyên đã mỉm cười.
"Cô Cố."
"Ngưỡng mộ đã lâu."
"Chào Chủ tịch Chu."
Ông ta nhìn tôi một lúc.
Rồi bất chợt nói.
"Cô rất giống mẹ mình."
Động tác cầm đũa của tôi khựng lại trong thoáng chốc.
"Ông quen mẹ tôi?"
Chu Bồi Nguyên gắp một miếng thức ăn.
Giọng nói mang theo vẻ tiếc nuối vừa đủ.
"Năm đó."
"Cố Chính Tắc là người bạn thân nhất của tôi."
"Ông ấy ra đi quá sớm."
"Đến giờ tôi vẫn luôn cảm thấy tiếc nuối."
Bạn thân nhất.
Nghe chính miệng ông ta nói ra ba chữ ấy...
Tôi gần như buồn nôn.
Nhưng trên gương mặt...
Không hề để lộ chút cảm xúc nào.
"Vậy sao?"
"Ba tôi mất quá sớm."
"Tôi cũng không có nhiều ký ức về ông."
"Tôi hiểu."
Chu Bồi Nguyên gật đầu.
"Nhưng năng lực của cô..."
"Quả thật rất giống ba cô."
"Ngày trước lão Cố cũng là kiểu người..."
"Chỉ cần đứng ở đâu..."
"Thì nơi đó sẽ trở thành trung tâm."
Ông ta đang cố kéo gần khoảng cách.
Đồng thời...
Cũng đang dò xét xem tôi biết được bao nhiêu.
Tôi quyết định...
Diễn cùng ông ta.
"Tôi không dám nhận lời khen ấy."
"Hôm nay Chủ tịch Chu muốn trao đổi điều gì?"
Suốt một giờ sau đó.
Ông ta nói về cục diện của ngành.
Về mô hình tăng trưởng của Tinh Hà.
Về xu hướng thương mại nội dung.
Từng câu từng chữ đều rất sắc bén.
Quả đúng là người đã lăn lộn trên thương trường suốt ba mươi năm.
Trong suốt bữa ăn.
Không một lần nào...
Ông ta chủ động nhắc đến chuyện năm xưa.
Nhưng...
Đến lúc đứng dậy ra về.
Ông ta lại như vô tình buông một câu.
"Cô Cố."
"Ba cô năm đó hình như có để lại một ít đồ cũ."
"Nếu vẫn còn ở chỗ cô..."
"Cứ giao cho tôi giữ."
"Toàn là mấy giấy tờ cũ vô dụng."
"Để trong nhà cũng chỉ tốn chỗ."
Tôi khẽ cười.
"Chủ tịch Chu yên tâm."
"Ba tôi..."
"Chẳng để lại cho tôi thứ gì cả."
Chu Bồi Nguyên nhìn thẳng vào mắt tôi.
Chỉ trong một khoảnh khắc.
Ẩn sau chiếc mặt nạ hiền từ ấy...
Lóe lên một tia sắc lạnh.
Nhanh đến mức gần như không thể nắm bắt.
Rồi lập tức biến mất.
"Vậy thì tốt."
Ông ta vỗ nhẹ lên vai tôi.
"Người trẻ..."
"Cứ chuyên tâm phát triển sự nghiệp."
"Tương lai còn rất rộng mở."
Tôi bước ra khỏi nhà hàng.
Gió từ Bến Thượng Hải ùa vào cổ áo.
Lạnh buốt.
Nhưng đầu óc tôi lại tỉnh táo lạ thường.
Ông ta biết.
Ông ta biết những tài liệu kia thật sự tồn tại.
Lần này đầu tư vào Tinh Hà...
Không chỉ vì tiền.
Mà còn vì muốn tiếp cận tôi.
Muốn tìm ra chỗ cất những tài liệu ấy.
Ông ta...
Đã bắt đầu sợ.
Mà...
Sợ rồi thì tốt.