Đêm hôm đó.
Tôi chủ động hẹn gặp Tống Dĩ Thâm.
Không phải ở văn phòng.
Mà trước cửa cửa hàng tiện lợi dưới tòa nhà công ty.
Đã mười hai giờ đêm.
Anh vẫn chưa tan làm.
Khi nhận được tin nhắn của tôi rồi đi xuống.
Trên tay anh vẫn còn cầm một tập hợp đồng.
Tôi đưa cho anh một ly cà phê nóng.
"Tối nay Chu Bồi Nguyên hẹn tôi ăn cơm."
"Tôi biết."
Anh nhận lấy ly cà phê.
"Chính tôi bảo trợ lý chuyển lời mời đó cho cô."
"Ông ta nói gì?"
"Ông ta muốn lấy những tài liệu ba tôi để lại."
Tống Dĩ Thâm im lặng vài giây.
"Đang ở chỗ cô?"
"Đúng."
"Có đủ để lật lại vụ án không?"
"Có khả năng."
"Nhưng phải chờ giám định tư pháp xác nhận tính xác thực của chứng từ gốc."
"Chỉ cần được xác nhận..."
"Ít nhất cũng đủ điều kiện để khởi tố vụ án hình sự."
Ánh đèn của cửa hàng tiện lợi hắt lên gương mặt anh.
Đường nét lạnh lùng, sắc sảo.
Anh nhìn tôi.
"Cô định làm thế nào?"
"Chưa hành động."
"Tôi sẽ chờ đến khi vòng gọi vốn Series B hoàn tất."
"Hợp đồng cổ đông ký xong."
"Tiền của ông ta đã vào công ty."
"Đến lúc đó..."
"Ông ta sẽ bị khóa chặt trên bàn cờ."
"Rồi tôi mới ra tay."
"Khi ấy..."
"Dù muốn rút vốn cũng phải làm đúng quy trình."
"Ít nhất mất từ ba đến sáu tháng."
Anh nhìn tôi.
"Ý cô là..."
"Dùng tiền của ông ta nuôi lớn nền tảng."
"Rồi dùng chính vị trí của nền tảng để khóa ngược ông ta."
"Đúng."
Tống Dĩ Thâm lặng lẽ nhìn tôi.
Trong màn đêm.
Tôi không nhìn rõ biểu cảm của anh.
Nhưng giọng nói...
Dường như dịu đi rất nhiều.
"Cố Niệm Sơ."
"Hửm?"
"Ngày trước tôi từng nói..."
"Người có mối thù trong lòng sẽ là người có năng lực hành động mạnh nhất."
Anh dừng một chút.
"Nhưng bây giờ..."
"Tôi phát hiện."
"Tôi vẫn đánh giá thấp cô."
Tôi ôm ly cà phê trong tay.
Không đáp.
Gió đêm rất lớn.
Một lọn tóc bị thổi bay phủ lên mặt.
Bất ngờ.
Anh đưa tay.
Nhẹ nhàng vén lọn tóc ấy ra sau tai tôi.
Động tác rất nhẹ.
Thu tay cũng rất nhanh.
Nhanh đến mức...
Giống như chưa từng xảy ra.
Nhưng...
Vành tai tôi lại nóng bừng lên.
"Về nghỉ đi."
Anh xoay người bước vào tòa nhà.
"Ngày mai..."
"Vẫn còn một trận chiến lớn."
Tôi đứng yên tại chỗ.
Nhìn theo bóng lưng anh khuất dần sau cánh cửa xoay.
Năm giây sau.
Tôi cúi đầu.
Nhấp một ngụm cà phê.
Vẫn còn rất nóng.