Sau khi trở về từ Tô Châu.
Tôi dành ba ngày liên tục để hoàn thiện toàn bộ chuỗi chứng cứ.
Từng mắt xích.
Đều được sắp xếp theo đúng trình tự thời gian.
Bao gồm...
Bản chứng từ gốc.
Bản tường trình của nhân chứng Tiền Duy Quốc.
Bản đối chiếu giữa báo cáo kiểm toán năm đó và số liệu tài chính thực tế cách đây hai mươi tám năm.
Cùng cuốn sổ ghi chép ba tôi để lại.
Trong đó ghi rõ từng lần ông chất vấn Chu Bồi Nguyên.
Và từng lần bị đối phương tìm cách lảng tránh.
Luật sư gom toàn bộ tài liệu.
Hoàn chỉnh thành một đơn tố giác hình sự chính thức.
Chiều thứ Sáu.
Đơn được nộp lên Viện Kiểm sát.
Cùng lúc đó.
Thông qua bộ phận hợp tác thương hiệu của Tinh Hà.
Tôi chủ động cung cấp thông tin nền cho ba tờ báo tài chính hàng đầu.
Không phải tiết lộ bí mật.
Cũng không phải tung tin giật gân.
Chỉ là...
Đưa cho họ một vài đầu mối.
Phần còn lại.
Các phóng viên tự điều tra.
Chỉ cần lần theo những dấu vết ấy.
Họ sẽ phát hiện những điểm bất thường trong vụ đối cược của Thanh Nguyên Khoa Kỹ hai mươi tám năm trước.
Sáng thứ Hai.
Bài báo đầu tiên chính thức xuất hiện.
Tiêu đề là:
"Chuyện cũ của người sáng lập Thanh Nguyên Khoa Kỹ: Nghi vấn đằng sau mức định giá hàng chục tỷ."
Bài viết không trực tiếp buộc tội bất kỳ ai.
Nhưng từng đoạn.
Đều hướng độc giả đến cùng một câu hỏi.
Việc Cố Chính Tắc rời khỏi công ty năm đó...
Liệu có thật sự hợp lý?
Khu bình luận bùng nổ.
Ngay trong chiều hôm ấy.
Giá cổ phiếu của Thanh Nguyên Khoa Kỹ lao dốc 5%.
Thư ký của Chu Bồi Nguyên lập tức gọi cho Tống Dĩ Thâm.
Giọng nói vô cùng gấp gáp.
"Anh Tống."
"Chủ tịch Chu muốn gặp hai người để trao đổi trực tiếp."
Tống Dĩ Thâm chuyển luôn điện thoại cho tôi.
Tôi không nghe.
Chỉ nhắn lại đúng một câu.
"Bảo ông ta chờ."