Chu Bồi Nguyên chờ đúng ba ngày.
Ba ngày ấy.
Viện Kiểm sát chính thức thụ lý đơn tố giác.
Thêm hai tờ báo tài chính lớn tiếp tục đăng bài điều tra.
Thành viên Hội đồng quản trị độc lập của Thanh Nguyên Khoa Kỹ cũng ra thông báo.
"Hiện chúng tôi đang xác minh các thông tin liên quan."
Giá cổ phiếu của Thanh Nguyên Khoa Kỹ tiếp tục lao dốc.
Tổng mức giảm đã lên tới 14%.
Chu Bồi Nguyên...
Không thể ngồi yên thêm nữa.
Đến ngày thứ tư.
Ông ta không thông qua bất kỳ ai.
Đích thân xuất hiện dưới tòa nhà văn phòng của Tinh Hà.
Bảo vệ gọi điện nội bộ cho tôi.
"Chị Cố."
"Có một vị họ Chu muốn gặp chị."
"Không có lịch hẹn."
Tôi bình tĩnh đáp.
"Mời ông ấy lên."
Năm phút sau.
Chu Bồi Nguyên bước vào văn phòng.
So với lần gặp cách đây một tháng.
Ông ta già đi thấy rõ.
Quầng mắt thâm đen.
Môi khô nứt.
Ngay cả chiếc cúc đầu tiên trên cổ áo sơ mi cũng quên cài.
"Niệm Sơ."
Ông ta gọi tên tôi.
Giọng điệu giống hệt một bậc trưởng bối đang gọi con cháu.
"Ngồi đi."
"Chủ tịch Chu."
Tôi không đứng dậy.
Chỉ ra hiệu về phía chiếc ghế đối diện.
Ông ta chậm rãi ngồi xuống.
Hai tay đan vào nhau đặt trên đầu gối.
Im lặng vài giây.
Rồi cất tiếng.
"Hôm qua..."
"Viện Kiểm sát đã đến gặp tôi."
Tôi chỉ đáp.
"Ừ."
"Tiền Duy Quốc..."
"Đã đổi lời khai."
"Ừ."
"Những tài liệu đó..."
"Đều là thật."
Tôi tựa lưng vào ghế.
Lặng lẽ nhìn ông ta.
Không nói gì.
Chu Bồi Nguyên hít sâu một hơi.
Giống như đang cố nuốt thứ gì đó xuống cổ họng.
Cuối cùng.
Ông ta hỏi.
"Cô muốn gì?"
Tôi bình thản trả lời.
"Ba tôi từng sở hữu 35% cổ phần của Thanh Nguyên Khoa Kỹ."
"Nếu tính theo giá trị hiện tại."
"Khoảng 4.700.000.000 tệ."
Cơ mặt Chu Bồi Nguyên giật mạnh.