Anh ta nói tôi...
"Thiếu tầm nhìn."
"Không biết hợp tác với tập thể."
Đến lúc này, tôi mới hiểu tất cả.
Bọn họ vốn chẳng định đào tạo streamer mới.
Điều họ muốn...
Là loại bỏ tôi.
Sau đó chiếm lấy toàn bộ tài nguyên, vị trí và mọi thứ thuộc về tôi.
Còn buổi livestream độc quyền của Khấu Thi Đại tối nay...
Chính là giọt máu cuối cùng họ muốn vắt từ tôi.
Vắt sạch.
Rồi ném đi.
Trong tai nghe, Trần Trác vẫn tiếp tục nói.
"Niệm Sơ, cô là người thông minh, đừng hành động bốc đồng. Thỏa thuận không cạnh tranh của cô vẫn còn nằm trong tay công ty. Nếu tối nay cô gây chuyện..."
Tôi đưa tay tháo phăng chiếc tai nghe xuống.
Hơn 5.000.000 người vẫn đang dõi theo tôi.
Khung bình luận cuồn cuộn trôi.
"Sao chị Niệm dừng rồi?"
"Có chuyện gì vậy?"
"Mất tín hiệu à?"
Tôi nhìn vào ống kính.
Trong màn hình, gương mặt tôi vẫn được ánh đèn làm mềm, lớp trang điểm vẫn hoàn hảo như chưa có chuyện gì xảy ra.
Nhưng chỉ mình tôi biết.
Đằng sau gương mặt bình tĩnh ấy...
Có thứ gì đó đã hoàn toàn vỡ vụn.
Tôi cầm micro lên lần nữa.
Không phải để tiếp tục bán hàng.
Tôi chậm rãi cất tiếng.
"Mọi người, xin lỗi nhé. Tôi có một chuyện cần thông báo."
"Công ty vừa thông báo..."
"Tôi bị sa thải."
"Vì vậy, buổi livestream hôm nay xin kết thúc tại đây."
Vừa dứt lời.
Cả hậu trường lập tức náo loạn.
Tôi nghe thấy tiếng ghế đổ rầm từ phòng giám sát bên cạnh.
Trong bộ đàm, đạo diễn gào lên:
"Mau cắt sóng! Mau chuyển cảnh!"
Nhưng...
Đã quá muộn.
Tín hiệu livestream truyền trực tiếp qua nền tảng, hoàn toàn không phải mạng nội bộ của công ty.
Từng lời tôi nói.
Hơn 5.000.000 người đều nghe thấy trong thời gian thực.
Mà con số ấy...
Vẫn đang tăng điên cuồng.
7.000.000.
8.000.000.
9.000.000.