Tôi đứng dậy, tháo chiếc tai nghe đang đeo bên tai xuống.
Cánh cửa phòng livestream bất ngờ bị đẩy mạnh.
Người xông vào là đạo diễn Tiểu Dương và trợ lý livestream của tôi, Tiểu Lâm.
Mặt Tiểu Dương trắng bệch.
"Chị Niệm..."
"Giúp chị thu dọn đồ cá nhân trên bàn nhé." Tôi bình tĩnh nói. "Cái bình giữ nhiệt với bức tranh con gái chị vẽ, nhớ đừng làm thất lạc."
Tiểu Lâm đứng sững tại chỗ, vành mắt đỏ hoe.
"Chị... chị thật sự định đi sao?"
"Không phải chị muốn đi."
Tôi nhẹ nhàng đặt micro xuống bàn.
"Là bọn họ muốn chị phải đi."
Điện thoại trong túi rung liên tục.
Màn hình WeChat kín đặc tin nhắn.
Trần Trác:
Cố Niệm Sơ, cô điên rồi sao? Cô có biết mình đang làm gì không?
Phương Chính Viễn:
Lập tức quay lại phòng livestream cứu vãn tình hình. Nếu không, tự cô gánh lấy hậu quả.
Tôi không trả lời bất kỳ tin nhắn nào.
Ngược lại, người phụ trách kết nối bên phía nền tảng lại nhắn tới.
"Chị Niệm Sơ, có chuyện gì vậy? Bên Khấu Thi Đại loạn cả lên rồi. Bà Susan Lee đang hỏi tìm chị."
Tôi không giải thích.
Chỉ đáp lại bốn chữ.
"Lát nữa liên hệ."
Khi tôi bước ra khỏi phòng livestream, cả hành lang đã chật kín người.
Nhân viên phòng vận hành.
Phòng marketing.
Bộ phận hậu cần.
Ai nấy đều nghển cổ nhìn tôi như đang xem một màn kịch lớn.
Tiếng bàn tán khe khẽ không ngừng vang lên.
"Cô ấy thật sự dám nói trước mặt mấy triệu người à?"
"Điên rồi. Thế này chẳng khác nào xé toang mặt mũi với công ty."
"Nghe nói Thẩm Kha sắp thay vị trí của cô ấy..."
Tôi lặng lẽ bước xuyên qua đám đông.
Không một ai tiến lên giữ tôi lại.
Cũng không một ai đứng ra nói giúp tôi dù chỉ một câu.
Vừa đến cửa thang máy, phía sau bỗng vang lên tiếng giày cao gót dồn dập.
"Cố Niệm Sơ! Đứng lại!"
Tôi không quay đầu.
Là giọng của Thẩm Kha.
Cao vút, xen lẫn sự hả hê không sao giấu nổi.
"Cô tưởng làm loạn một trận tối nay thì công ty sẽ đổi ý giữ cô lại sao?"
"Đừng có nằm mơ."
Cửa thang máy mở ra.
Tôi bình thản bước vào.
"Fan của cô, tài nguyên của cô, các mối quan hệ với nhãn hàng của cô..."
Thẩm Kha bước nhanh tới, đứng ngay ngoài cửa thang máy, nụ cười đắc ý hiện rõ trên mặt.
"Từ ngày mai trở đi..."
"Tất cả đều sẽ là của tôi."
Tôi xoay người nhìn thẳng vào cô ta.
Cánh cửa thang máy từ từ khép lại.
Tôi cong môi, bình thản buông một câu.
"Chúc cô sớm kéo tỷ lệ hoàn trả hàng xuống dưới 50%."
"Cạch."
Cửa thang máy khép kín.
Qua khe cửa cuối cùng, tôi nhìn thấy nụ cười đắc thắng trên gương mặt Thẩm Kha hoàn toàn cứng đờ.