Năm năm sau.
Tinh Hà chính thức niêm yết.
Định giá đạt 120.000.000.000 tệ.
Tôi xuất hiện tại lễ rung chuông trên sàn Nasdaq.
Mặc một bộ vest đỏ.
Đứng bên phải Tống Dĩ Thâm.
Đô Đô lúc này đã chín tuổi.
Mặc váy kẻ caro.
Chen giữa hai chúng tôi.
Trên tay cầm chiếc búa nhỏ dùng trong nghi thức.
Cười đến mức lộ cả khoảng trống vì đang thay răng.
Mẹ tôi ngồi ở hàng ghế đầu.
Khóc đến đỏ cả mắt.
Dương Thiến ngồi cạnh.
Đưa liên tiếp ba tờ khăn giấy.
Khoảnh khắc tiếng chuông vang lên.
Trong đầu tôi không hiện về phòng livestream năm ấy.
Không phải cuộc gọi sa thải.
Không phải lời uy hiếp của Phương Chính Viễn.
Cũng không phải nụ cười giả tạo của Chu Bồi Nguyên.
Mà là...
Lá thư.
Tờ giấy đã ngả màu vàng.
Với dòng chữ nguệch ngoạc của ba.
"Nếu một ngày con đứng đủ cao..."
"Hãy lấy lại những gì vốn thuộc về chúng ta."
Ba.
Con đã đứng đủ cao rồi.
Con cũng đã lấy lại tất cả.
Không chỉ vậy.
Con còn giành được nhiều hơn...
Những gì ba từng dám tưởng tượng.
Tiếng chuông ngân vang khắp đại sảnh.
Một bàn tay lặng lẽ nắm lấy tay tôi.
Là Tống Dĩ Thâm.
Anh nghiêng đầu.
Không nói "chúc mừng".
Cũng không nói "anh yêu em".
Chỉ mỉm cười hỏi.
"Về ăn lẩu nhé?"
"Đô Đô chỉ đích danh muốn ăn dạ dày bò."
Tôi siết chặt tay anh.
Khẽ cười.
"Đi thôi."
—Hoàn