Một năm sau.
Tinh Hà hoàn tất vòng gọi vốn Series C.
Định giá vượt 30.000.000.000 tệ.
Riêng phần quyền chọn cổ phần của tôi...
Đã có giá trị hơn 600.000.000 tệ.
Cộng thêm 35% cổ phần tại Thanh Nguyên Khoa Kỹ.
Theo định giá mới nhất.
Phần tài sản đó đã vượt 5.000.000.000 tệ.
Tôi.
Cố Niệm Sơ.
Người từng bị sa thải ngay trong phòng livestream một năm trước.
Giờ đây.
Là cổ đông của hai công ty.
Là Đồng sáng lập của một nền tảng.
Tổng tài sản...
Vượt 5.000.000.000 tệ.
Nhưng.
Đối với tôi.
Tất cả những con số ấy.
Đều không quan trọng bằng một chuyện.
Hôm đó là thứ Bảy.
Trường mẫu giáo của Đô Đô tổ chức Ngày hội Gia đình.
Tôi và Tống Dĩ Thâm cùng đưa con bé đến.
Anh ngồi xổm xuống.
Kiên nhẫn buộc lại dây giày cho Đô Đô.
Một phụ huynh bên cạnh cười hỏi.
"Đây là ba của bé à?"
Đô Đô ngẩng đầu nhìn anh.
Lại quay sang nhìn tôi.
Sau đó vô cùng nghiêm túc trả lời.
"Bây giờ thì chưa."
"Nhưng sắp rồi ạ."
Tôi suýt sặc nước.
Tống Dĩ Thâm thì vẫn bình tĩnh.
Anh đứng dậy.
Phủi lớp bụi trên đầu gối.
Rồi quay sang nhìn tôi.
"Con bé nói..."
"Sắp rồi."
"...Anh im đi."
Hiếm khi.
Tôi thấy anh cười.
Không phải nụ cười lịch sự thường ngày.
Mà là nụ cười thật sự.
Đáy mắt cũng ánh lên ý cười.
Tôi vội quay mặt đi.
Hai tai nóng bừng.
Đô Đô nắm tay anh.
Nhảy chân sáo phía trước.
Hai bím tóc nhỏ lắc lư theo từng bước chạy.
Chiếc kẹp hình quả dâu trên ba lô lấp lánh dưới nắng.
Tôi đi phía sau.
Lặng lẽ nhìn hai người.
Bất giác nhớ đến đêm mưa của một năm trước.
Khi ấy.
Tôi đứng một mình dưới tòa nhà Tinh Diệu Media.
Toàn thân ướt sũng.
Lúc đó tôi chỉ nghĩ.
Chỉ cần sau này...
Đô Đô không phải nhìn sắc mặt người khác mà sống.
Là đủ.
Còn bây giờ.
Con bé không cần nữa.
Tôi...
Cũng không cần nữa.