Bước ra khỏi tòa nhà của Tinh Diệu Media, bên ngoài trời đang mưa.
Thượng Hải vào tháng Mười, đêm xuống đã bắt đầu se lạnh.
Tôi đứng dưới mái hiên, lặng lẽ nhìn những con số không ngừng nhảy trên màn hình điện thoại.
Phòng livestream tuy đã tắt sóng.
Nhưng chủ đề liên quan đến tôi đã leo thẳng lên hot search.
#CốNiệmSơBịSaThảiNgayTrênLivestream đứng thứ 3 bảng tìm kiếm.
#TinhDiệuMediaQuaCầuRútVán đứng thứ 7.
Kéo xuống phần bình luận...
Gần như tất cả đều đứng về phía tôi.
"Trụ cột của công ty suốt bốn năm, nói đá là đá?"
"Tôi mua hàng chỉ vì chị Niệm. Tinh Diệu là cái thá gì?"
"Ủng hộ chị Niệm tự lập! Sau này chị sang nền tảng nào, tôi theo nền tảng đó!"
Tôi nhìn thêm hai phút rồi cất điện thoại vào túi.
Bây giờ...
Không phải lúc để xem dư luận.
Tôi gọi một chiếc taxi về nhà.
Trên đường đi, mẹ gọi tới.
"Niệm à, bạn thân con vừa nhắn cho mẹ, bảo livestream của con xảy ra chuyện?"
"Không sao đâu mẹ. Chỉ là con đổi công việc thôi."
"Đổi việc mà ầm ĩ đến mức lên cả livestream sao? Có phải con bị người ta bắt nạt không?"
Tôi im lặng hai giây.
"Con xử lý ổn rồi, mẹ đừng lo. Mẹ ngủ sớm đi. Đô Đô đâu rồi?"
"Ngủ rồi. Hôm nay cũng hết sốt rồi."
"Con đừng lúc nào cũng chỉ báo tin vui, giấu hết chuyện buồn."
"Con thật sự không sao. Ngày mai con về rồi kể mẹ nghe."
Cúp điện thoại.
Ngoài cửa kính xe, những dải đèn neon vụt lướt qua.
Tôi nhắm mắt lại.
Trong đầu tua lại toàn bộ những gì xảy ra tối nay.
Mình có bốc đồng không?
Có lẽ là có.
Có hối hận không?
Không.
Tôi đã làm trong nghề này sáu năm.
Tinh Diệu Media chưa bao giờ là con đường duy nhất của tôi.
Nhưng trước mắt, vẫn còn một vấn đề cấp bách hơn.
Điều khoản không cạnh tranh.
Tôi nhớ rất rõ.
Khi ký hợp đồng năm đó, điều khoản ghi rằng sau khi nghỉ việc, trong vòng hai năm tôi không được làm công việc livestream cùng lĩnh vực.
Lúc ký, tôi chẳng bận tâm.
Ai mà ngờ sẽ có ngày hôm nay.
Việc đầu tiên ngày mai phải làm...
Là tìm luật sư.
Taxi dừng trước cổng khu chung cư.
Tôi thanh toán rồi bước xuống xe.
Mưa đã tạnh.
Đúng lúc ấy, điện thoại lại rung lên.
Tôi còn tưởng là Trần Trác hoặc Phương Chính Viễn tiếp tục nhắn tin uy hiếp nên cũng chẳng vội xem.
Đến cửa tòa nhà, quét khuôn mặt để vào sảnh xong, tôi mới lấy điện thoại ra.
Không phải Trần Trác.
Cũng không phải Phương Chính Viễn.
Mà là một số điện thoại tôi đã lưu từ rất lâu...
Nhưng chưa từng chủ động liên lạc với tôi dù chỉ một lần.
Susan Lee.
Tin nhắn chỉ có đúng một dòng.
"Niệm Sơ, tôi đã biết chuyện xảy ra tối nay. Ngày mai chúng ta có thể gặp riêng để nói chuyện không? Chỉ có cô và tôi."