Gần đây tôi đi làm luôn trong trạng thái bất an.
Vì công ty liên tục cắt giảm nhân sự, chẳng biết bao giờ sẽ đến lượt mình.
Công ty tôi làm là một công ty internet khởi nghiệp, tôi vào làm ngay sau khi tốt nghiệp, tận mắt chứng kiến công ty từ một nhóm khởi nghiệp vài người phát triển thành gần trăm người.
Nhưng khi công ty lớn mạnh quá nhanh, mâu thuẫn giữa các đồng sáng lập cũng ngày càng gay gắt. Đến nửa cuối năm, gần như tất cả đều đã rút vốn rời đi, chỉ còn lại một người sáng lập cuối cùng.
Người sáng lập buộc phải mời nhà đầu tư vào, đồng thời chấp nhận để họ điều người vào nắm giữ các vị trí trong từng bộ phận.
Cơ cấu tổ chức công ty thay đổi lớn, nhiều quản lý lâu năm cũng lần lượt rời đi.
Phòng An ninh thông tin nơi tôi làm cũng được sát nhập với phòng vận hành thành một bộ phận mới, còn được điều xuống một lãnh đạo mới.
Từ khi lãnh đạo mới – Hứa Nguyên – đến, phòng ban vốn đơn giản, thoải mái của chúng tôi đã biến thành làm việc kiểu 996, tăng ca không ngừng. Nghiêm trọng hơn là còn học theo mấy công ty lớn, áp dụng đánh giá hiệu suất, đào thải người xếp hạng thấp nhất. Cả công ty ngày nào cũng lo lắng bất an.
Hứa Nguyên lại còn dựa vào việc mình là người của bên đầu tư, từng có kinh nghiệm làm việc ở công ty lớn, vô cùng thích họp hành và xem báo cáo. Mỗi ngày ít nhất một cuộc họp, báo cáo tuần báo cáo tháng không ngừng nghỉ.
Còn thích ra oai, mở miệng là: “Một đời người quan trọng nhất là phải biết tự lượng sức mình. Bắt các cô làm 996 là phúc phần của các cô đấy. Ở công ty trước của tôi, mấy người như các cô bị đào thải hết rồi.”
Tôi là một nữ lập trình viên ít nói, không giỏi báo cáo, không giỏi viết ppt, càng không biết nịnh nọt, đương nhiên không lọt vào mắt xanh của Hứa Nguyên, anh ta bắt đầu không hài lòng với tôi, liên tục làm khó dễ.
Trước đó không lâu, anh ta yêu cầu tôi sửa một chức năng hệ thống theo ý anh ta. Tôi đã giải thích rõ ràng vì sao không thể làm, nhưng anh ta ngay cả thuật ngữ cơ bản cũng không hiểu, tức giận cho rằng tôi đang cố tình trốn tránh, không tôn trọng anh ta.
Từ đó Hứa Nguyên càng thêm bất mãn với tôi, bắt đầu công khai gây sự. Nhân sự vốn đã ít, anh ta còn đẩy toàn bộ công việc vận hành hệ thống của công ty lên đầu tôi, khiến tôi mệt đến mức cả tháng không được nghỉ.
Thật ra tuần trước, cấp trên đã hỏi tôi có muốn xin nghỉ phép một tháng không, tôi từ chối, nói rằng còn nhiều việc cần theo dõi.
Sau đó HR Lâm Chi Linh lại tìm tôi, nói rằng tôi là nhân viên kỳ cựu, hy vọng tôi làm gương, hiểu cho khó khăn của công ty, có thể tranh thủ tìm công việc mới, như vậy không tính là bị sa thải, sau này cũng dễ xử lý hơn.
Ý cô ta là muốn tôi tự xin nghỉ việc, tìm việc mới càng sớm càng tốt, để công ty khỏi phải bồi thường.
Tôi đương nhiên không đồng ý, nói thẳng:
“Muốn sa thải tôi cũng được, chỉ cần trả đủ tiền bồi thường là tôi ký ngay lập tức.”
Kết quả là HR bắt đầu lảng tránh, không nhắc đến chuyện sa thải nữa. Tôi vẫn đi làm đúng giờ như thường, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Không ngờ cuối cùng vẫn không thoát được.
“Tiêu Tình, lập tức đến phòng họp A1.”
Sáng nay tôi vừa xử lý xong mớ email tồn đọng thì nhận được tin nhắn từ HR Lâm Chi Linh.
Quả tim đang treo lơ lửng cuối cùng cũng rơi xuống vực.
Tôi nhanh chóng lưu lại tài liệu đang làm dở, hít sâu một hơi, mở máy ghi âm, giấu vào túi quần, rồi bước đến phòng họp.