Trong thời gian hai người nằm viện, Kỷ Niệm Khê từ chỗ bệnh viện lấy được số điện thoại của tôi, ngày nào cũng nhắn tin cho tôi, tôi chặn nó cũng không bỏ cuộc.
Một ngày chặn hơn bốn mươi tin nhắn.
"Chị, chị hết giận chưa, chưa hết giận thì đánh em tiếp đi, em chịu được. (*^_^*)"
"Lương Tư Hiên không phải thứ tốt lành gì, chị đừng để ý đến anh ta. Anh ta và Cẩm Bảo Châu đều là chó vô tâm vô phế, đánh chết anh ta là đáng đời.
"Chị lần sau đừng động thủ, em đánh chết anh ta."
Lương Tư Hiên không nhắn tin cho tôi, cậu ấy dường như cũng không dám gặp tôi, chỉ là vũ trường của tôi mở cực kỳ thuận lợi, mỗi lần tôi ra ngoài bàn chuyện làm ăn gì đó, người ta đều nể mặt tôi vài phần.
Tôi biết cái này là Lương Tư Hiên làm, tôi cũng có chút tức giận, tôi căn bản không cần những thứ này.
Tôi vốn dĩ tưởng hai đứa nó lăn lộn là đủ phiền người rồi, kết quả Cẩm Bảo Châu còn tìm tới.
Con bé tìm một số người đến đập phá quán bar, lúc tôi chạy tới, nó ngồi trên ghế sô pha da chơi con gấu nhỏ trên móng tay.
Nhìn thấy tôi đến, nó mới ngẩng đầu, vẻ ngoài đáng yêu trước kia chỉ còn lại sự chán ghét và căm hận đối với tôi.
"Bạch Lộ, lúc nhỏ chị cứ luôn là một bộ dáng cái gì cũng không để ý, nhưng mà mọi người đều thích chị.
"Hiện tại thì sao, chị không phải nói muốn đi sao? Vì sao lại quay về.
"Em thật sự chịu đủ rồi, luôn sống dưới cái bóng của chị, em là đại tiểu thư nhà họ Cẩm, chị chính là một con nữ côn đồ, dựa vào cái gì mà tất cả mọi người đều thích chị."
Cẩm Bảo Châu gào thét về phía tôi.
Thực ra, đối với Lương Tư Hiên, đối với Kỷ Niệm Khê, tôi đều không có quá buồn.
Nhưng đối với Cẩm Bảo Châu, tim tôi thật sự nhói lên một cái.
Lúc Cẩm Bảo Châu mới đến, gầy gầy nhỏ nhỏ như vậy, giống như một con chim cút, là tôi từng chút một bón cho nó lớn.
Trời đông giá rét tôi đi giúp người ta giao sữa, tôi leo năm tầng lầu, cuối cùng được hai bình sữa, tôi cẩn thận từng li từng tí ủ ấm cho nó uống.
Ngày nó ăn nhầm thuốc chuột, tôi lần đầu tiên nổi nóng, tôi cầm dây lưng quất Kỷ Niệm Khê khắp người đầy thương tích, tôi cõng nó chạy đến bệnh viện, khóc cầu xin người khác cứu nó.
Lương Tư Hiên không khóc không nháo, sau này tôi lơ là cậu ấy nhiều.
Kỷ Niệm Khê tính cách cố chấp u ám, tôi cũng không phải rất thích.
Chỉ có Cẩm Bảo Châu nhõng nhẽo, được tôi nuôi tốt nhất.
Nhưng mà, cô em gái từng ỷ lại vào tôi như thế, lúc này lại đầy mặt căm hận tôi, nó từng câu từng chữ chất vấn tôi.
"Tại sao mọi người đều thích chị, tại sao mọi người đều đứng về phía chị."
Nói rồi nói rồi, nước mắt nó liền rơi xuống, trên khuôn mặt đáng yêu của nó, tràn đầy sự ghen ghét đối với tôi:
"Lúc nhỏ, em muốn làm bạn với Kỷ Niệm Khê như thế, nó lại cố ý đút thuốc chuột cho em, lúc em ôm bụng lăn lộn trong phòng, nó lạnh lùng đứng trước mặt em nói em sớm đáng chết rồi, cướp đi tình yêu của chị.
"Em tưởng anh Tư Hiên là thích em. Nhưng mà hôm đó sau khi chị quỳ trên mặt đất cầu xin người ta khám bệnh cho em, anh ấy nhìn đầu gối đỏ bừng của chị, người xưa nay không thích nói chuyện như anh ấy, chị biết đã nói gì với em không?"
Cẩm Bảo Châu gào thét về phía tôi, nước mắt nó từng giọt từng giọt rơi xuống đất:
"Anh ấy nói sao em hậu đậu như thế, bảo em sau này đừng ốm nữa, cũng đừng uống sữa nữa đỡ làm phiền chị."
"Tại sao chứ, tại sao tất cả mọi người đều hướng về chị hả, Bạch Lộ.
"Sau này em trở thành thiên kim nhà họ Cẩm, tất cả mọi người đều chiều chuộng em rồi, nhưng mà bọn họ, bọn họ vẫn luôn hận em để chị đi nhận tội.
"Kỷ Niệm Khê mỗi lần đều không tiếc công sức bôi đen em trên truyền thông.
"Em dùng địa vị nhà họ Cẩm ép Lương Tư Hiên cưới em, anh ấy lại luôn dùng biểu cảm chán ghét lạnh lùng nhìn em."
"Đều tại chị, đều tại chị, Bạch Lộ..."
Tiếng khóc của Cẩm Bảo Châu càng ngày càng lớn, mái tóc mềm mại lúc này che khuất biểu cảm của nó, trong phòng vang vọng tiếng nấc nghẹn của nó.
Khoảnh khắc đó, tôi không nói lên được trong lòng là cảm giác gì, có chút phức tạp.
Có lẽ tôi thật sự không biết nuôi trẻ con, từng đứa từng đứa đều có vấn đề tâm lý rồi.
Tôi lẳng lặng nhìn Cẩm Bảo Châu, đợi nó khóc đủ rồi, tôi nói:
"Cẩm Bảo Châu, em từng là đứa em gái chị thích nhất.
"Có một khoảng thời gian, ông chủ tiệm tạp hóa bên đường muốn nhận nuôi chị, chị nói với ông ấy chị muốn dẫn theo một người cùng được nhận nuôi.
"Người đó là em, Cẩm Bảo Châu."
Về sau, Cẩm Bảo Châu ăn phải thuốc chuột, chuyện nhận nuôi cũng không giải quyết được gì nữa.
"Người chị thương xót nhất, chăm sóc nhất chính là em, em lúc đó nhỏ xíu, mềm mại, dắt tay chị, gọi chị một tiếng chị ơi, chị hận không thể đem những thứ tốt nhất cho em.
"Chị dạy em đọc sách viết chữ, dạy em đối nhân xử thế, chị không nghĩ tới, trong lòng em vẫn luôn hận chị.
"Cẩm Bảo Châu, hôm nay em đập phá địa bàn của chị, với tính cách của chị, chắc chắn phải tát cho em mấy cái bạt tai, nhưng mà hôm nay, chị không động thủ với em, chị dạy em một câu cuối cùng, nghe hay không tùy em.
"Người khác yêu hay không yêu em, đều không nên chi phối tâm trạng của em. Người khác đối tốt với chị hay không, đều không phải là lý do em đối xử không tốt với người khác."
Tôi nhìn Cẩm Bảo Châu đã yên tĩnh lại, tóc che khuất mặt nó, tôi không nhìn rõ biểu cảm của nó, chỉ có thể nghe thấy tiếng nức nở của nó.
"Em đi đi, còn có lần sau, chị sẽ động thủ."
Tôi nói xong câu này, mời đàn em tiễn Cẩm Bảo Châu ra ngoài.
Nhìn Cẩm Bảo Châu đi ra ngoài xong, sắc mặt tôi trầm xuống.
Vũ trường tôi kinh doanh hiện tại vốn dĩ rất nhiều là sòng bạc ngầm, sau khi tôi đến việc đầu tiên chính là đả thông quan hệ, đem những thứ không nên có chạm vào ranh giới đóng cửa hết.
Nhưng chính vì tôi muốn tẩy trắng, cho nên động chạm đến lợi ích của rất nhiều người.
Đặc biệt là bộ hạ cũ của chồng chị Đông, bọn họ cứ muốn đẩy tôi xuống, tiếp tục mở sòng bạc như trước kia, bởi vì kiếm được nhiều.
Loại bộ hạ cũ này, chị Đông không tiện xử lý, cho nên đẩy tôi ra xử bọn họ.
Lương Tư Hiên và Kỷ Niệm Khê đến dây dưa với tôi, tôi cũng là diễn cho những người đó xem, cố ý tỏ ra sứt đầu mẻ trán luống cuống tay chân, định dụ ra vài kẻ có dã tâm, tôi ngược lại muốn xem xem rốt cuộc là ai cứ muốn đối đầu với tôi.
Cẩm Bảo Châu hiện tại đập cái vũ trường này, là rất bí mật, vốn dĩ là một nơi tôi định tẩy trắng, hiện tại còn chưa mở cửa kinh doanh.
Hiện tại đột nhiên bị đập bị cảnh sát niêm phong, chính là chứng tỏ, có người tìm Cẩm Bảo Châu liên thủ đối phó tôi.
Tôi thả Cẩm Bảo Châu đi, chính là muốn xem xem là ai tìm nó.
Tôi lạnh lùng nhìn mảnh kính vỡ trên đất, trước kia, tôi chưa bao giờ nghĩ tới lợi dụng Cẩm Bảo Châu.
Nó lần này đi rồi, nếu nó từ bỏ tiếp tục đối đầu với tôi, chuyện gì cũng sẽ không có.
Nếu nó tiếp tục liên hệ với nội gián dưới trướng chị Đông, Bạch Lộ tôi cũng không phải lăn lộn uổng công.
Tôi hung hăng cắn nát cây kẹo mút trong miệng.