Sau khi Cẩm Bảo Châu đi, tôi bắt đầu trở nên suy sụp.
Ngay cả chị Đông cũng hỏi tôi: "Chuyện cũ cũng nên buông bỏ rồi."
Tôi đỏ mắt từ chỗ chị Đông đi ra, cũng đi bệnh viện thăm Lương Tư Hiên mấy lần.
Rất nhiều người đều biết trải nghiệm ở cô nhi viện của tôi, biết tôi đang bị ảnh hưởng bởi bạn cũ.
Cùng lúc đó, tôi ra tay cũng càng thêm tàn nhẫn, tôi lật lại nợ cũ của một bộ phận thuộc hạ dưới tay chị Đông vẫn muốn làm xã hội đen, có mấy kẻ lén lút cấu kết liền bị bắt.
Tôi đã sớm nhìn ra, dựa theo viễn cảnh phát triển hiện tại, hổ, ruồi muỗi cuối cùng đều chạy không thoát.
Quét sạch xã hội đen là việc bắt buộc phải làm.
Hiện tại chính là thời kỳ tẩy trắng lên bờ càng sớm càng tốt, tuyệt đối không thể ôm tâm lý may mắn.
Bởi vì người bị bắt quá nhiều, tôi bảo chị Đông đi theo tâm phúc ra nước ngoài lánh nạn.
Mà tôi thì nhiều lần uống say, lảo đảo đi từ trong vũ trường ra.
Khi tôi lại một lần nữa rơi lệ chốn phong trần, uống nhiều một mình đi trên đường phố, tôi nhận được điện thoại của Cẩm Bảo Châu.
Nó mời tôi nói chuyện tử tế, địa điểm là một nhà hàng tư nhân cao cấp khá hẻo lánh.
Sau khi vào phòng bao, tôi mới phát hiện ba người đều ở đó.
Lương Tư Hiên từ sau khi bị tôi đâm, vẫn luôn chưa khỏi hẳn, cậu ấy ngồi xe lăn, nhìn thấy tôi đến, tay nhanh chóng chuyển động xe lăn định tới tìm tôi.
Nhưng lại bị Kỷ Niệm Khê đá mạnh một cái.
Chỉ có Cẩm Bảo Châu vững vàng ngồi đối diện tôi, tay vô thức nghịch một cái bát gốm hình con thỏ.
Tôi nhìn quanh hoàn cảnh xung quanh một chút.
Phòng bao nhỏ ở đây không phải là phòng độc lập, mà là dùng bình phong tre ngăn cách, có chút hơi hướng thư hương.
Tôi hỏi Cẩm Bảo Châu: "Mấy đứa tìm chị có việc gì."
Cẩm Bảo Châu ấp a ấp úng, vẫn luôn không dám ngẩng đầu nhìn tôi, qua một lúc, nó mới hạ thấp giọng nói.
"Em là đến nói cho chị biết, có người muốn hại chị. Hắn chính là..."
Cẩm Bảo Châu vừa nói ra tên.
Lương Tư Hiên cũng vẻ mặt ngưng trọng, Kỷ Niệm Khê càng là biểu cảm âm ngoan.
Lời Cẩm Bảo Châu còn chưa nói xong, tôi đá tung cái bàn lao về phía bình phong đập tới.
Cẩm Bảo Châu đến tìm tôi, phía sau nó có người theo dõi.
Tôi không thể phân biệt Cẩm Bảo Châu là thật lòng hay giả ý, nhưng hiện tại, tôi ít nhất biết được kẻ giở trò sau lưng là ai rồi.
Là người chị Đông rất tin tưởng, là thuộc hạ thân thiết nhất của chồng chị ấy trước kia, đáng tiếc cứ thích sống những ngày liếm máu trên lưỡi dao, không sống được ngày tháng tốt lành.
Tôi nhổ cây kẹo mút trong miệng ra, sau khi đập tan bình phong.
Quả nhiên nhìn thấy đối diện đứng mấy gã đàn ông vạm vỡ mặt mũi hung tợn.
Lúc đi vào tôi đã biết, tất cả khách khứa trong nhà hàng này, đều là ngụy trang.
Đáng tiếc ba đứa nó đều không nhìn ra, đàn em quả nhiên là đàn em, một chút đầu óc cũng không có.
Kẻ cầm đầu đám đàn ông vạm vỡ kia chính là người Cẩm Bảo Châu nói.
Vương Vũ.
Hắn dính vào ma túy, cái này là thứ tôi luôn không thể dung thứ, nể tình hắn là thuộc hạ cũ của chị Đông tôi vẫn luôn không động đến hắn.
Hôm nay chính là cơ hội.
Hắn nhìn thấy tôi xong, trong mắt là sự độc ác muốn giết tôi, hắn nhổ bãi nước bọt xuống đất mắng:
"Cuối cùng cũng tóm được mày rồi, bắt con ả này lại cho tao."
Mấy gã đàn ông vạm vỡ kia lao về phía tôi, tôi ngược lại không sợ, dù sao lăn lộn lâu như vậy, không có chút bản lĩnh cũng không được.
Tôi không biết võ thuật bài bản, nhưng đánh nhau trên đường phố chúng tôi chú trọng là tàn nhẫn, ra tay chí mạng, cho nên tôi cũng không do dự, một cước liền đá vào chỗ hiểm của đối phương.
Lương Tư Hiên ngồi xe lăn đánh cũng không được, cậu ấy cuống cuồng, liền bưng đĩa trên bàn ném vào người đánh tôi, những người đó bị cậu ấy ném đến phiền, tát cho cậu ấy hai cái bạt tai, một cước đá cậu ấy ngã xuống đất.
Kỷ Niệm Khê rất đê tiện cười với Lương Tư Hiên một cái, sau đó đẩy xe lăn của Lương Tư Hiên, xe lăn không có người ngồi đâm vào tay chân của đối phương.
Kỷ Niệm Khê mắt la mày lém liếc về phía tôi, nhìn thấy một tên côn đồ giơ dao lao về phía tôi, nó sáp lại trước mặt tôi định đỡ dao cho tôi.
Cẩm Bảo Châu co rúm dưới gầm bàn, hốc mắt đẫm lệ, ngón tay ấn màn hình điện thoại báo cảnh sát.
Tôi không sợ hãi lắm, chưa qua vài phút, người của tôi sẽ đến.
Hôm nay đến hẹn, tôi biết sẽ có người ngồi xổm rình tôi, tôi liền trực tiếp gọi cảnh sát đến.
Thời gian trước ăn cơm với lãnh đạo mới đến trong cục, tôi giúp ông ấy làm thành tích, ông ấy thay tôi xử lý một đống người có tiền án.
Giao dịch rất thành công.
Khi cảnh sát xông vào, Vương Vũ cuống lên, hắn giơ một khẩu súng lục nhắm vào tôi.
Họng súng đen ngòm làm máu nóng trong người tôi trong nháy mắt lạnh xuống.
Tất cả mọi người nhìn thấy súng lục đều sững sờ, trong phòng lúc này lập tức yên tĩnh lại, không khí dường như đều đông cứng.
Từ lúc tôi bắt đầu tẩy trắng tài sản của chị Đông, tôi đã không cho người khác chạm vào loại đồ chơi này.
Tôi cũng chưa tiếp xúc qua súng, chưa tránh qua đạn.
Lúc tôi tưởng rằng tôi cẩn thận từng li từng tí lâu như vậy lại lật thuyền trong mương, Vương Vũ lại đột nhiên hét lên một tiếng thảm thiết, hắn không thể tin nổi quay đầu lại, thân thể từ từ ngã xuống.
Phía sau Vương Vũ, một cô gái nhỏ nhắn hiện ra thân ảnh.
Bàn tay trắng nõn kiều diễm nắm một con dao.
Máu tươi theo mũi dao nhỏ giọt xuống đất, nở ra từng đóa từng đóa hoa máu chói mắt.
Bởi vì sợ hãi, tay của nó kịch liệt run rẩy, ngay vừa rồi, nó cầm con dao này đâm vào ngực một gã đàn ông như tháp sắt.
Nhưng Cẩm Bảo Châu vẫn không chịu thua ngẩng đầu lên, khóe môi nó cố gắng cong lên, hốc mắt lại đã chứa đầy nước mắt.
Nó vẫn là cái bộ dáng không chịu thua đó:
"Bạch Lộ, em trả chị ba năm đó, chúng ta thanh toán xong rồi..."