Hai người bọn họ hiện tại đều vị cao quyền trọng, sự dây dưa của bọn họ, làm tôi phiền não, nhưng cũng không thể làm gì.
Tôi ngược lại không phải người hay làm bộ làm tịch gì, đã không cắt đứt được quan hệ, vậy thì chuyển thành một mối quan hệ mới.
Lương Tư Hiên có tiền đầu tư cho tôi, Kỷ Niệm Khê có quan hệ trong giới giải trí cho tôi dùng.
Giới giải trí cũng là sân chơi tôi muốn bước vào, dưới tay tôi có mấy cô gái xinh đẹp, muốn kiếm tiền đến phát điên rồi.
Tôi sẽ dựa trên tiền đề tôn trọng ý kiến của các cô ấy, dẫn đường cho các cô ấy.
Tôi không thiếu em trai nữa, nhưng thiếu mấy con cún con hữu dụng, dùng xong thì đá đi.
Tôi lạnh lùng nhìn thoáng qua Kỷ Niệm Khê và Lương Tư Hiên.
Bọn họ chắc là đều hiểu.
Tình cảm tôn trọng bình đẳng đã không thể quay lại được nữa, thứ tôi cho bọn họ chỉ có thô bạo và tham lam thôi.
Nhưng mà ai cũng không lùi bước.
Ngoại truyện Cẩm Bảo Châu
Tôi là không thích Bạch Lộ, một chút cũng không thích chị ta.
Lần đầu tiên gặp Bạch Lộ, chị ta cười lên lộ ra hàm răng trắng bóng vỗ ngực nói với tôi: "Sau này em chính là em út rồi."
Tôi là không tin tưởng Bạch Lộ.
Tôi bị bắt cóc chính là bởi vì một người cũng cười lộ ra hàm răng trắng bóng như thế.
Tôi trốn ra sau lưng Lương Tư Hiên.
Lương Tư Hiên, lúc nhỏ tôi luôn gọi anh ấy là anh Tư Hiên.
Tôi biết lộ ra nụ cười ngọt ngào, kéo vạt váy nhỏ, giọng vừa ngọt vừa mềm gọi anh ấy.
Đây là thủ đoạn nhỏ trời sinh tôi đã biết, chỉ cần tôi gọi anh ấy là anh, anh ấy cái gì cũng nguyện ý làm cho tôi.
Ở cô nhi viện thiếu thốn vật chất, Lương Tư Hiên sẽ nhường những thứ thuộc về anh ấy cho tôi.
Đúng vậy, Lương Tư Hiên sẽ nhường những thứ thuộc về anh ấy cho tôi.
Nhưng Bạch Lộ thì không biết.
Bạch Lộ là một người như thế nào nhỉ?
Tôi không có cách nào hình dung.
Nhưng mà sau này, tôi xem rất nhiều phim truyền hình, tôi có thể nói cho bạn biết, không có một nam chính nào có thể so sánh với chị ấy.
Chị ấy có, chị ấy sẽ cho tôi, chị ấy không có, chị ấy sẽ nghĩ cách đi lấy được, sau đó cho tôi.
Chị ấy sẽ cho bạn biết, cái gì gọi là thiên vị.
Bạn không cần cẩn thận từng li từng tí, bạn cũng không cần lấy lòng, bạn ở đó, chị ấy liền đối tốt với bạn.
Tôi cẩn thận từng li từng tí đến gần Bạch Lộ, tôi sẽ vào ngày mưa sấm chớp khoác chăn đứng trước cửa sổ của chị ấy dùng đôi mắt ướt sũng nhìn chị ấy.
"Em sợ."
"Có lão đại ở đây mà? Đừng sợ."
Chị ấy một phen kéo tôi vào trong chăn.
Tôi rúc vào trong lòng chị ấy, chị ấy lớn hơn chúng tôi một chút, đã dậy thì rồi.
Cơ thể chị ấy rất mềm mại, thậm chí còn ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt, tôi cảm giác được mặt mình nóng lên, tôi nhắm mắt lại, tôi nghĩ, tôi thật sự nên ghét Bạch Lộ.
Tôi liền bị Kỷ Niệm Khê bắt nạt.
Loại người như Kỷ Niệm Khê, bề ngoài xinh đẹp như tinh linh, nội tâm bẩn thỉu nhơ nhuốc không chịu nổi.
Chúng tôi là cùng một loại người, tự nhiên là không dung tha cho nhau.
Nó lừa tôi đến nơi hẻo lánh của cô nhi viện, lúc tôi đi bảo Lương Tư Hiên thông báo cho Bạch Lộ.
Chúng tôi đều muốn xé toạc lớp ngụy trang của đối phương xuống, để Bạch Lộ nhìn cho rõ.
Nhưng mà, Lương Tư Hiên không thông báo cho Bạch Lộ.
Thiếu niên bề ngoài trầm mặc, trông có vẻ chín chắn đó, anh ấy cũng có tâm tư riêng của mình.
Tôi và Kỷ Niệm Khê đánh nhau một trận dữ dội, nó muốn bóp chết tôi, tôi muốn cào nát mặt nó.
Mày chính là dùng cái mặt này quyến rũ người khác sao?
Chúng tôi trăm miệng một lời hỏi, ánh mắt nhìn đối phương đều dần dần tàn nhẫn hẳn lên.
Tôi chưa bao giờ nghĩ tới làm bạn bè với Kỷ Niệm Khê, Lương Tư Hiên.
Hôm đó tôi khóc thương tâm như thế, nói cái gì mà tôi ghen tị Bạch Lộ, chỉ là cái cớ mà thôi.
Tôi chính là muốn Bạch Lộ chỉ nhìn một mình tôi, bảo vệ một mình tôi là được rồi.
Vậy thì, làm thế nào mới có thể khiến một người một lòng một dạ đi theo bạn, đó chính là khiến người đó biến thành tầng lớp thấp nhất của xã hội, nhổ đi răng nanh của cô ấy, rút đi móng vuốt của cô ấy.
Chỉ khi cô ấy cái gì cũng mất đi, tôi mới có cảm giác an toàn.
Cho nên tôi sẽ tống cô ấy vào tù, sau khi ra tù, tôi lại tìm được Lương Tư Hiên và Kỷ Niệm Khê.
Tôi định diễn một vở kịch, một vở kịch tôi chán ghét đố kỵ Bạch Lộ, cho nên định không gặp mặt Bạch Lộ nữa.
Lương Tư Hiên bị ép bởi quyền thế của tôi, anh ấy ngoài mặt chu toàn.
Kỷ Niệm Khê cùng tôi có chung một bàn tính, cho nên cũng đồng ý.
Tôi lấy tiền ra nói với Bạch Lộ, sau này không cần gặp lại nữa.
Tôi là làm cho Lương Tư Hiên và Kỷ Niệm Khê xem, như vậy cho dù Bạch Lộ đột nhiên biến mất, bọn họ cũng sẽ không liên tưởng đến là tôi giấu chị ấy đi.
Chỉ là tôi đã đánh giá cao bản thân mình.
Buồn cười là, ba người chúng tôi đều đánh giá cao vị trí của bản thân trong lòng Bạch Lộ.
Chúng tôi đều cho rằng, chỉ là một lần tổn thương, Bạch Lộ trước kia đối tốt với chúng tôi như thế, sao có thể không tha thứ cho chúng tôi chứ.
Chúng tôi đều cho rằng, những tổn thương này, sau này đều có thể bù đắp.
Nhưng chúng tôi chưa bao giờ nghĩ tới, hóa ra có một ngày, Bạch Lộ cũng sẽ vứt bỏ chúng tôi.
Lúc chị ấy lật bàn rời đi, Lương Tư Hiên người vui buồn không hiện lên mặt như thế lần đầu tiên lộ ra hận ý với tôi.
Kỷ Niệm Khê giống như chó điên nửa quỳ trên mặt đất ăn thức ăn, vừa ăn vừa cười:
"Các người đều đừng động, tao ngoan ngoãn ăn hết, chị ấy chắc chắn sẽ tha thứ cho tao."
Đầu óc có bệnh, hiện tại Bạch Lộ đều đi rồi, nó làm cái trò này Bạch Lộ lại không nhìn thấy.
Đầu óc tôi vận chuyển nhanh chóng, tôi nghĩ cách phá cục diện.
Tôi nằm trong phòng công chúa khóc một thời gian, cuối cùng cũng nghĩ ra cách.
Nhà họ Cẩm rất chiều chuộng tôi, trong tay tôi có quyền lực rất lớn của nhà họ Cẩm.
Tôi đi điều tra Bạch Lộ, tôi biết có người muốn hại chị ấy.
Tôi cố ý liên hệ với người đó, để Bạch Lộ không thể không chú ý đến tôi.
Chị ấy lập cục, tôi giả vờ ngây thơ không biết lọt vào cục.
Đã không có cách nào chèn ép chị ấy xuống bụi bặm, cuối cùng không thể không dựa dẫm vào tôi,
Thì tôi tự mình chủ động quỳ xuống, tỏ ra yếu đuối bất lực, gỡ bỏ tâm phòng bị của chị ấy.
Cho nên, tôi chủ động đi nhận án tù.
Năm năm mà thôi, tôi tuổi nhỏ nhất, ra tù cũng mới hơn hai mươi, đang là thanh xuân xinh đẹp.
Lúc đó, Lương Tư Hiên ước chừng đều ba mươi rồi, Kỷ Niệm Khê tuổi cũng lớn, bọn họ lấy cái gì so với tôi?
Tôi nhất định thắng.
—Hoàn—