Con dao của Cẩm Bảo Châu cắm thẳng vào tim Vương Vũ, vào khoảnh khắc Vương Vũ ngã xuống, trong miệng hắn lẩm bẩm một cái tên, không có bất kỳ giãy giụa nào nhắm mắt lại.
Cẩm Bảo Châu lại bồi thêm mấy dao, cho đến khi cảnh sát kéo nó đi.
Mấy dao này làm nó bị phán năm năm tù.
Thực ra, lúc tôi ra tù nhìn thấy Cẩm Bảo Châu lần đầu tiên, nó lúc đó ăn mặc tinh tế, lại đầy mắt u uất, mà sau khi nó vào tù, tôi lại đi thăm nó, nó lại có vẻ vui vẻ hơn không ít.
Tôi không thể hiểu nổi nó, nó không phải ghét tôi nhất sao?
Vì sao còn phải làm như vậy.
Tóc Cẩm Bảo Châu cắt rất ngắn, lại cũng không che lấp được vẻ đẹp của nó, hiện tại nó giống như một thiếu niên đáng yêu, sau khi nhìn thấy tôi, định lập tức lao tới, nhưng vẫn là kiềm chế lại, bước những bước nhỏ từ từ đi tới.
Cách cửa sổ, chúng tôi nói chuyện.
Cẩm Bảo Châu nói: "Bạch Lộ, chị có phải đến xem trò cười của em không."
"Không thể nói chuyện tử tế thì chị đi đây."
Tôi rũ mắt xuống.
"Đừng, em nói cho chị biết Bạch Lộ, dù sao em chính là hận chị.
"Hận mọi người đều thích chị, hận tất cả mọi người đứng về phía chị.
"Em càng hận chị đối tốt với em, chị đối tốt với em như thế, làm sao em yên tâm thoải mái mà hận chị được."
Cẩm Bảo Châu trong miệng lải nhải không ngừng hận ý đối với tôi, nói rồi nói rồi nó lại khóc.
Bàn tay nó dán lên cửa sổ, nước mắt tí tách tí tách rơi xuống.
"Tại sao chị lúc đó cứ luôn mạnh mẽ như vậy, mạnh mẽ đến mức một mình chăm sóc tốt cho tất cả chúng em.
"Khiến chúng em không thể không ngước nhìn chị, lúc đó em liền muốn kéo chị xuống, để chị cũng sa cơ lỡ vận.
"Nhưng mà khi chị sa cơ lỡ vận, em lại sợ hãi như vậy, liền muốn vội vàng vứt lại tiền chạy trốn, bởi vì em làm thế nào cũng không có cách đối mặt với trái tim xấu xa của mình, đối mặt với một người từng ý khí phong phát như vậy vì em mà trở nên chật vật không chịu nổi."
Cẩm Bảo Châu càng khóc tiếng càng lớn, tôi đành phải cầm ống nghe ra xa một chút tránh để điếc tai tôi.
Trong lúc hoảng hốt, tôi dường như lại quay về cô nhi viện.
Cẩm Bảo Châu làm vỡ đĩa của cô nhi viện, nó sợ đến mức không chịu được, tôi thay nó nhận tội bị phạt, buổi trưa không được ngủ trưa ngồi xổm trên ghế.
Nó cũng không ngủ, nó đứng bên cạnh tôi, khóc cũng tê tâm liệt phế giống như hôm nay.
Nhưng chỉ cần có lần sau, nó vẫn sẽ để tôi nhận tội thay.
Chỉ có như vậy, mới có thể chứng minh, tôi coi trọng nó.
Tôi yêu nó.
Nó phải nhìn thấy tôi không ngừng hy sinh, vì nó mà càng ngày càng chật vật, nó mới có thể đạt được thỏa mãn.
Từng đứa từng đứa một, đều là biến thái nhỏ.
Cẩm Bảo Châu không khóc nữa, nó nở nụ cười ác liệt nói tôi bắt buộc phải mỗi tháng thăm nó một lần, nếu không nó sẽ bảo nhà họ Cẩm đối phó tôi.
Tôi không để ý nó, quay đầu đi mất.
Lương Tư Hiên giải thích với tôi rồi, lúc đó cậu ấy muốn chu toàn với nhà họ Cẩm, tranh đấu đang lúc dầu sôi lửa bỏng, cậu ấy ẩn nhẫn bên cạnh Cẩm Bảo Châu, cho nên lúc đó Cẩm Bảo Châu đuổi tôi đi, cậu ấy không lên tiếng, cậu ấy cũng ôm suy nghĩ tôi đi rồi, cậu ấy lại lén lút tìm tôi.
Lương Tư Hiên còn tính là người bình thường, cậu ấy ngược lại không phải biến thái, chỉ là vẫn cái bộ dáng trầm mặc đó, cứ đi theo sau lưng tôi, cố chấp lại trầm mặc, không nói chuyện nhưng cậu cũng đuổi không đi.
Kỷ Niệm Khê không giống thế, nó so với Cẩm Bảo Châu còn phải biến thái hơn vài phần, Cẩm Bảo Châu là muốn tàn phá tôi, mà Kỷ Niệm Khê thì là tàn phá chính bản thân nó.
Lúc đó đánh nhau, cây kẹo mút tôi nhổ đi bị nó ngậm trong miệng, còn muốn đăng lên vòng bạn bè nói thật ngọt.
Một cái que kẹo mút, nó thậm chí nâng niu cất trong túi áo mình thỉnh thoảng sờ sờ.
Có điều tôi đều không để ý nó, múa may trước mặt tôi, tôi đều vả cho nó mấy cái bạt tai.
Kỷ Niệm Khê tôi tát qua nó, nó sưng mặt, nắm lấy chân tôi hạ mình xin lỗi:
"Em không nên không đeo kính râm xuất hiện ở quán bar của chị."
Lương Tư Hiên trầm mặc đứng một bên, giống như một người tượng đá.
Nhìn thấy ngón tay Kỷ Niệm Khê ma sát mắt cá chân tôi, cậu ấy lạnh lùng mở miệng nói:
"Lộ Lộ, Kỷ Niệm Khê cậu ta còn nhặt đũa dùng một lần cậu dùng qua đấy."
Kỷ Niệm Khê ngẩng đầu, hung hăng trừng Lương Tư Hiên một cái.
Tôi vươn vai một cái, lười để ý hai người bọn họ.