Tiếng nhạc du dương của bản Mariage d’Amour vang lên trong không gian sang trọng của nhà hàng xoay Cloud 9, nơi có thể ngắm trọn vẹn ánh đèn lung linh của thành phố về đêm. Nhưng với tôi lúc này, âm thanh ấy nghe chói tai như tiếng móng tay cào lên bảng đen.
Tôi đứng trước cửa phòng VIP số 1, chỉnh lại chiếc váy lụa màu xanh rêu đã sờn nhẹ ở gấu. Đây là chiếc váy "sang trọng" nhất tôi còn giữ lại từ thời con gái, thời tôi còn là Thẩm Ly - viên ngọc quý trên tay nhà họ Thẩm, chứ không phải bà Cố đầu tắt mặt tối như bây giờ.
Hôm nay là ngày trọng đại. Con trai tôi, Cố Tử Hào, vừa nhận giấy báo trúng tuyển Đại học Thanh Hoa. Mười chín năm thanh xuân, mười chín năm nuốt ngược nước mắt vào trong, tất cả chỉ để đợi ngày này.
Tôi hít một hơi thật sâu, tay siết chặt hộp quà bọc nhung đỏ. Bên trong là chiếc Patek Philippe Aquanaut mà tôi đã phải bán đi bộ trang sức cuối cùng của mẹ để lại, cộng thêm ba năm trời chắt chiu từng đồng tiền đi chợ mới mua được. Tử Hào thích nó từ lâu, thằng bé từng chỉ vào tạp chí và nói: "Mẹ, sau này con thành đạt, con sẽ mua tặng mẹ cả thế giới. Nhưng bây giờ, con ước gì có chiếc đồng hồ này để xem giờ đi thi."
Câu nói năm mười sáu tuổi ấy của con, tôi chưa bao giờ quên.
Tôi đẩy cửa bước vào, nụ cười đã chuẩn bị sẵn trên môi.
"Tử Hào, mẹ đến..."
Lời nói tắc nghẹn ngay tại cổ họng.
Cảnh tượng trước mắt khiến máu trong người tôi như đông cứng lại.
Ngồi ở vị trí chủ tọa, nơi lẽ ra phải là chỗ của tôi, là Lâm Uyển. Cô ta mặc một chiếc đầm trắng tinh khôi của Dior, cổ đeo dây chuyền kim cương lấp lánh, khuôn mặt trang điểm tinh tế khiến cô ta trông trẻ trung và rạng rỡ như một đóa bạch trà. Ngồi bên trái cô ta là Cố Ngôn - chồng tôi, người đàn ông lịch lãm trong bộ vest Armani cắt may riêng. Còn bên phải cô ta... là Cố Tử Hào.
Con trai tôi đang cười. Một nụ cười rạng rỡ, hạnh phúc mà từ lâu tôi không còn nhìn thấy khi nó ở bên tôi. Nó đang gắp thức ăn cho Lâm Uyển, ánh mắt tràn đầy sự yêu thương và kính trọng.
Ba người họ ngồi đó, tạo thành một bức tranh gia đình hoàn hảo đến mức chói mắt. Sự xuất hiện của tôi, trong chiếc váy cũ kỹ và gương mặt hằn vết chân chim, bỗng trở nên lạc lõng, thừa thãi và nực cười.
"Mẹ..."
Cố Tử Hào nhìn thấy tôi. Nụ cười trên môi nó tắt ngấm ngay lập tức. Thay vào đó là một cái nhíu mày khó chịu, đôi mắt ánh lên sự phiền chán không che giấu.
"Sao mẹ đến muộn thế? Mẹ làm dì Lâm đợi đói cả bụng rồi. Mẹ lúc nào cũng lề mề như vậy."
Lòng tôi lạnh toát. Tôi chưa kịp mở miệng giải thích rằng tôi phải bắt hai chuyến xe buýt và đi bộ thêm một đoạn dài vì xe của nhà đã bị Cố Ngôn lấy đi đón Lâm Uyển, thì giọng nói ngọt ngào đến phát ngấy của Lâm Uyển đã vang lên.
Cô ta yểu điệu đứng dậy, rót một tách trà, động tác uyển chuyển như múa: "Chị Thẩm, chị đừng trách cháu, là em muốn đợi chị đến mới khai tiệc. Dù sao hôm nay cũng là ngày vui của Tử Hào, chị là mẹ ruột, không thể vắng mặt được."
Hai chữ "mẹ ruột" được cô ta nhấn mạnh, nghe sao mà châm biếm. Cô ta đang nhắc nhở tôi về vị trí sinh học của mình, nhưng đồng thời cũng ngầm khẳng định vị trí "mẹ tinh thần" của cô ta trong lòng con trai tôi.
Cố Ngôn lạnh lùng tiếp lời, không thèm nhìn tôi lấy một cái: "Uyển Nhi nói đúng đấy. Thẩm Ly, cô ngồi xuống đi. Đừng đứng đó làm mất mặt mọi người. Hôm nay có cả khách khứa của công ty, cô làm ơn cư xử cho ra dáng phu nhân Cố gia một chút."
Tôi nuốt nước mắt vào trong, lê bước chân nặng trịch đến chiếc ghế trống duy nhất nằm đối diện với "gia đình hạnh phúc" của họ. Tôi đặt hộp quà lên bàn, giọng run run:
"Tử Hào, chúc mừng con. Đây là quà mẹ tặng con. Chiếc đồng hồ con thích..."
Cố Tử Hào liếc nhìn hộp quà nhung đỏ, rồi lại nhìn sang chiếc chìa khóa xe Porsche sáng bóng đang nằm chễm chệ trên bàn, ngay cạnh tay Lâm Uyển. Ánh mắt nó hiện lên vẻ so sánh, và rồi là sự khinh thường trần trụi.
"Lại là mấy thứ mẹ tiết kiệm từ tiền đi chợ à?" Nó hất hàm hỏi, giọng điệu đầy vẻ trịch thượng. "Mẹ nhìn xem, dì Lâm vừa tặng con chiếc Porsche 911 đây này. Dì ấy hiểu con thích tốc độ, thích sự phóng khoáng. Còn mẹ? Mẹ lúc nào cũng chỉ biết tặng sách vở, bút mực, hoặc mấy thứ đồ cổ lỗ sĩ. Mẹ có bao giờ hiểu con muốn gì đâu?"
"Tử Hào!" Tôi thốt lên, trái tim như bị ai bóp nghẹn. "Đây là Patek Philippe... Mẹ đã..."
"Thôi đi!" Nó gạt phắt tay tôi ra.
"Choang!"
Chiếc hộp nhung đỏ rơi xuống đất, bung nắp. Chiếc đồng hồ Patek Philippe văng ra, va vào chân bàn kim loại. Mặt kính sapphire vỡ tan tành. Những mảnh vỡ lấp lánh trên sàn nhà như những mảnh vỡ của lòng tự trọng và tình yêu thương mà tôi đã dành trọn cho nó suốt mười chín năm qua.