Không gian phòng VIP chìm vào sự im lặng chết chóc. Chỉ còn tiếng vo ve khe khẽ của máy điều hòa.
Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ vỡ nát dưới sàn. Đó không chỉ là một món quà. Đó là ba năm tôi không dám mua một thỏi son, không dám đi spa, là những đêm thức trắng nhận việc dịch thuật thêm để kiếm từng đồng.
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt đứa con trai mình dứt ruột đẻ ra.
"Tử Hào! Sao con có thể nói thế với mẹ?" Tôi gào lên, tiếng nói vỡ òa trong nước mắt. "Mười chín năm qua, ai là người thức khuya dậy sớm nấu cơm cho con? Ai là người cõng con đi viện giữa đêm mưa bão khi bố con đang bận tổ chức sinh nhật cho cô ta? Ai là người bán cả của hồi môn để chạy trường điểm cho con?"
Cố Tử Hào đứng phắt dậy, gương mặt non nớt đỏ bừng vì giận dữ. Nó hét vào mặt tôi, không còn chút kiêng nể nào:
"Đủ rồi! Mẹ đừng kể công nữa! Mẹ chỉ biết kiểm soát con thôi! Mẹ lúc nào cũng 'ăn cái này đi', 'học cái kia đi', 'đừng chơi với bạn xấu'. Mẹ làm con ngạt thở!"
Nó chỉ tay vào Lâm Uyển, giọng nói bỗng trở nên dịu dàng đến lạ: "Mẹ có biết tại sao con đỗ Thanh Hoa không? Không phải nhờ canh gà hầm thuốc bắc của mẹ, mà là nhờ dì Lâm. Dì ấy đã lén thuê gia sư giỏi nhất từ Mỹ về dạy con, dì ấy lắng nghe con tâm sự mỗi khi con áp lực, dì ấy khuyến khích con theo đuổi đam mê đua xe. Trong mắt con, dì Lâm mới là người mẹ hiểu chuyện nhất!"
Từng lời nói của nó như những nhát dao đâm thẳng vào tim tôi, xoáy sâu, rỉ máu. Hóa ra, những buổi tối nó nói dối đi học thêm, là nó đến nhà Lâm Uyển. Hóa ra, những lúc nó vui vẻ trở về nhà, là vì vừa được Lâm Uyển nuông chiều.
Tôi, Thẩm Ly, người mẹ danh chính ngôn thuận, hóa ra chỉ là một bà giúp việc cao cấp, một cái máy ATM, và một cai ngục đáng ghét trong mắt con trai mình.
Cố Tử Hào quay sang ôm lấy cánh tay Lâm Uyển, giọng nũng nịu như một đứa trẻ: "Mẹ Lâm, con không muốn ăn ở đây nữa. Không khí ngột ngạt quá. Chúng ta đi chỗ khác đi. Con muốn lái thử chiếc xe mới mẹ tặng."
Hai tiếng "Mẹ Lâm" thốt ra từ miệng nó trơn tru, ngọt ngào đến mức tôi rùng mình.
Lâm Uyển liếc nhìn tôi. Lần này, cô ta không còn giữ vẻ e dè giả tạo nữa. Ánh mắt cô ta lộ rõ vẻ đắc thắng, một cái nhìn sắc lẹm của kẻ đã chiếm đoạt tất cả: chồng tôi, con tôi, và cả vị trí của tôi.
Cô ta vỗ nhẹ lên mu bàn tay Cố Tử Hào, dịu dàng nói: "Được rồi, nghe con hết. Chúng ta đi thôi."
Cô ta đứng dậy, khoác tay Cố Ngôn một bên, Cố Tử Hào một bên, hiên ngang bước ra cửa như một nữ hoàng.
Cố Ngôn dừng lại trước mặt tôi một chút. Hắn nhìn xuống tôi - người vợ tào khang đã hy sinh cả tuổi xuân để nâng đỡ hắn từ một gã nhân viên quèn lên ghế Tổng giám đốc. Ánh mắt hắn không có chút hối lỗi, chỉ có sự thương hại và chán ghét.
"Thẩm Ly, cô thất bại rồi." Hắn nói, giọng lạnh lùng như băng. "Làm vợ thất bại vì không giữ được chồng. Làm mẹ cũng thất bại vì không dạy được con. Đơn ly hôn tôi đã để sẵn ở nhà. Ký đi, đừng làm khó nhau nữa. Căn biệt thự ở Giang Nam để lại cho cô, coi như chút tình nghĩa cuối cùng."
Nói xong, hắn quay lưng bước đi, không một lần ngoảnh lại.
Cánh cửa phòng bao đóng sầm lại.
Tôi đứng trơ trọi giữa căn phòng rộng lớn. Xung quanh là những món ăn sơn hào hải vị chưa ai đụng đũa, tỏa mùi thơm nức mũi nhưng lạnh lẽo. Dưới chân tôi là mảnh vỡ của chiếc Patek Philippe, lấp lánh như những giọt nước mắt khô cứng.