Sự im lặng bao trùm lấy tôi. Tôi tưởng mình sẽ gục ngã. Tôi tưởng mình sẽ khóc lóc thảm thiết, chạy theo níu kéo bọn họ.
Nhưng không.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, rồi lan tỏa khắp cơ thể, đánh thức từng tế bào đang ngủ quên. Tôi bật cười.
"Ha... ha ha ha..."
Tiếng cười của tôi vang lên trong căn phòng trống, nghe man dại và cay đắng. Tôi cười đến chảy nước mắt, cười đến mức bụng quặn thắt.
Hóa ra, sự hy sinh của tôi trong mắt họ chỉ là gông cùm.
Hóa ra, tình yêu thương vô điều kiện của tôi lại nuôi dưỡng nên một con sói mắt trắng.
Hóa ra, tôi đã sống một cuộc đời ngu ngốc đến nực cười suốt mười chín năm qua.
Tôi cúi xuống, nhặt chiếc đồng hồ vỡ nát lên. Mặt kính sắc nhọn cứa vào tay tôi, máu rỉ ra, đau nhói. Nhưng nỗi đau này giúp tôi tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Tôi lau khô nước mắt. Không còn giọt nước mắt nào cho những kẻ không xứng đáng nữa.
Tôi lấy điện thoại ra, bấm gọi cho một số máy đã bị tôi chặn suốt gần hai mươi năm qua - số của Luật sư Vương, cánh tay phải đắc lực của bố tôi, Chủ tịch tập đoàn Thẩm Thị.
Chuông reo chưa đến ba tiếng, đầu dây bên kia đã bắt máy. Giọng nói già nua nhưng đầy uy lực vang lên, pha chút run rẩy vì xúc động:
"Alo? Có phải... có phải là đại tiểu thư không?"
"Vâng, chú Vương. Cháu là Thẩm Ly." Giọng tôi bình tĩnh đến lạ thường, sự run rẩy yếu đuối ban nãy đã biến mất hoàn toàn.
Đầu dây bên kia im lặng một chút, rồi tiếng thở dài nhẹ nhõm vang lên: "Đại tiểu thư, cuối cùng cô cũng gọi. Chủ tịch vẫn luôn đợi cô."
"Cháu biết." Tôi hít sâu một hơi, ánh mắt sắc lẹm nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình trong tấm gương lớn đối diện. Người phụ nữ trong gương tuy tiều tụy, nhưng đôi mắt đã rực lửa trở lại - ngọn lửa của Thẩm Ly kiêu hãnh năm xưa.
"Chú Vương, soạn thảo văn bản giúp cháu. Cháu đồng ý quay lại tiếp quản vị trí Phó Chủ tịch điều hành tập đoàn Thẩm Thị, bắt đầu từ ngày mai."
"Được! Được lắm!" Giọng luật sư Vương reo lên.
"Và còn một việc nữa..." Tôi ngắt lời, giọng lạnh băng. "Lập tức tiến hành thủ tục thu hồi toàn bộ 45% cổ phần của Cố thị mà cháu đã lén chuyển nhượng cho Cố Ngôn dưới danh nghĩa quỹ tín thác ủy quyền. Hợp đồng có điều khoản: nếu hôn nhân tan vỡ do lỗi của Cố Ngôn, toàn bộ tài sản sẽ tự động quay về chủ sở hữu ban đầu."
"Tôi hiểu rồi. Còn gì nữa không thưa tiểu thư?"
"Phong tỏa tất cả thẻ phụ, tài khoản ngân hàng đứng tên Cố Tử Hào mà nguồn tiền đến từ quỹ giáo dục của cháu. Cắt đứt mọi nguồn viện trợ tài chính cho Cố gia từ phía Thẩm Thị. Ngay lập tức."
"Rõ, thưa tiểu thư. Chào mừng cô trở về."
Tôi cúp máy, thả chiếc điện thoại vào túi xách. Tôi bước ra khỏi nhà hàng Cloud 9, gió đêm Bắc Kinh lạnh buốt thốc vào mặt, nhưng đầu óc tôi chưa bao giờ tỉnh táo và sảng khoái đến thế.
Dưới sảnh, chiếc Porsche 911 màu đỏ rực rỡ đang lao vút đi, để lại tiếng động cơ gầm rú kiêu ngạo. Bên trong đó là chồng tôi, con tôi, và nhân tình của chồng tôi. Họ đang cười nói vui vẻ, mơ về một tương lai hạnh phúc viên mãn.
Cố Ngôn, Cố Tử Hào, các người nghĩ rằng tôi chỉ là một bà nội trợ vô dụng, một con đàn bà bị vắt chanh bỏ vỏ sao? Các người quên mất rằng, trước khi trở thành "bà Cố", tôi là Thẩm Ly - người thừa kế duy nhất của đế chế Thẩm Thị, người từng được mệnh danh là "Thiên tài kinh doanh" của giới thương nghiệp Bắc Kinh.
Mười chín năm trước, tôi có thể dùng tiền và quyền lực của Thẩm gia để nâng đỡ một gã trai nghèo như Cố Ngôn lên vị trí Tổng giám đốc, biến Cố gia từ một công ty tép riu thành tập đoàn có tiếng.
Thì ngày hôm nay, tôi cũng có thể dùng chính đôi bàn tay này để đạp đổ tất cả, biến các người trở về đúng cái máng lợn rách nát ban đầu.
Tôi sẽ cho "gia đình hạnh phúc" của các người nếm trải mùi vị của việc mất đi tất cả: tiền bạc, danh vọng, và cả cái gọi là tình yêu chân thành giả tạo kia.
Cuộc chơi, bây giờ mới thực sự bắt đầu.
Tôi vẫy một chiếc taxi.
"Đi đâu thưa cô?" Bác tài hỏi.
"Đến biệt thự Thẩm gia, khu Bán Sơn." Tôi trả lời, rồi tựa đầu vào cửa kính, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.
Ngày mai, trời sẽ sáng. Và giông bão sẽ nổi lên ở Cố gia.