Mục tiêu đầu tiên của tôi là Hạ Minh Viễn.
Đúng như mẹ dự đoán, cậu ta là kẻ háo thắng và dễ bị kích động nhất. Ba ngày sau đám cưới, chiếc Lamborghini màu xanh nõn chuối của Hạ Minh Viễn đã đỗ chình ình trước cổng trường Đại học Bắc Kinh, cốp xe đầy ắp 999 đóa hồng đỏ rực.
Cậu ta dựa người vào cửa xe, đeo kính râm, hất hàm nhìn tôi bước ra: "Lâm Nguyệt, làm bạn gái tôi đi. Tôi sẽ cho em tất cả những gì em muốn."
Đám sinh viên xung quanh ồ lên ngưỡng mộ, nhưng tôi chỉ bước tới, lạnh lùng hất đổ bó hoa xuống đất.
"Cậu nghĩ mấy thứ đồ chơi được mua bằng tiền của ông nội cậu có thể chứng minh cậu là đàn ông sao? Trẻ con quá, Hạ thiếu gia."
Câu nói của tôi như gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Hạ Minh Viễn. Cậu ta đỏ mặt tía tai, lòng tự trọng bị tổn thương ghê gớm.
"Em dám nói tôi là trẻ con? Tôi sẽ chứng minh cho em thấy!"
Và thế là, Hạ Minh Viễn lao vào cuộc đua điên cuồng để chứng tỏ bản lĩnh. Tôi muốn cậu ta đua xe, cậu ta lao ra đường băng đèo Tử Thần giữa đêm mưa bão. Tôi bâng quơ nói thích đàn ông có hình xăm, cậu ta cắn răng chịu đau xăm một nửa tên tôi lên xương quai xanh ngay trong đêm.
Một tuần sau, Hạ Minh Viễn lao đến căn hộ của tôi trong bộ dạng tơi tả, người đầy vết xước, mắt đỏ ngầu vì phấn khích.
"Lâm Nguyệt! Tôi thắng rồi! Tôi đã đánh bại Tống Tư Triết trên đường đua! Em nhìn tôi đi!"
Cậu ta thở hổn hển, lao vào định ôm chầm lấy tôi. Tôi nhẹ nhàng lách người né tránh, rót cho cậu ta một ly rượu vang đỏ, rồi dịu dàng lấy bông băng thấm máu trên trán cậu ta.
Hạ Minh Viễn ngẩn ngơ trước sự dịu dàng chết người ấy. Cậu ta tưởng mình đã chinh phục được trái tim băng giá của tôi, liền nắm lấy tay tôi, ánh mắt si mê: "Nguyệt, em thuộc về tôi rồi đúng không?"
Tôi mỉm cười, rút điện thoại ra.
"Quỳ xuống."
"Hả?" Hạ Minh Viễn ngớ người.
"Tôi nói, quỳ một chân xuống. Ngước mặt lên nhìn tôi. Tôi muốn chụp một tấm làm kỷ niệm cho chiến thắng của cậu."
Hạ Minh Viễn chần chừ một giây, nhưng men say chiến thắng và ánh mắt mê hoặc của tôi đã đánh gục lý trí cậu ta. Vị thiếu gia ngạo mạn nhà họ Hạ từ từ khuỵu gối, quỳ xuống dưới chân tôi như một kẻ tôi tớ trung thành.
Tách.
Trong bức ảnh, Hạ Minh Viễn nhìn tôi với ánh mắt sùng bái, phục tùng tuyệt đối, còn tôi thì cúi xuống nhìn cậu ta như nhìn một con thú cưng vừa được thuần hóa.
Sáng hôm sau, bức ảnh này "vô tình" được gửi đến máy của Tống Tư Triết kèm theo dòng tin nhắn: "Cậu ấy ngoan hơn anh nghĩ đấy."