Tống Tư Triết – kẻ luôn tỏ ra đạo mạo, điềm tĩnh, sạch sẽ đến mức bệnh hoạn – lập tức phát điên khi nhìn thấy bức ảnh. Cậu ta không chịu nổi việc kẻ thấp kém hơn mình như Hạ Minh Viễn lại nếm được "trái cấm" trước, lại còn được tôi khen ngợi.
Hai ngày sau, Tống Tư Triết chặn tôi trong góc khuất của thư viện trường.
Hơi thở cậu ta dồn dập, đôi tay thon dài vốn bị chứng ám ảnh sạch sẽ nay run rẩy bám chặt lấy vai tôi, siết mạnh đến mức đau nhói.
"Hạ Minh Viễn đã làm gì em? Nó chạm vào đâu của em rồi?" Tống Tư Triết gầm gừ, đôi mắt sau lớp kính gọng vàng hằn lên những tia máu đỏ.
Tôi bình thản gỡ tay cậu ta ra, tháo chiếc kính xuống, ngón tay lướt nhẹ trên sống mũi cao thẳng của cậu ta.
"Cậu ta làm được những gì anh không dám làm. Cậu ta dám quỳ dưới chân tôi. Còn anh? Anh chỉ là kẻ hèn nhát núp sau cái vỏ bọc hoàn hảo này thôi."
"Tôi hèn nhát?" Tống Tư Triết cười gằn, sự điên cuồng bị kìm nén bấy lâu nay bùng nổ, "Cậu ta có thể quỳ, tôi cũng có thể. Em muốn tôi làm gì? Giết nó? Hay phá nát cái dự án Vịnh Nam Tinh kia?"
Tôi ghé sát tai cậu ta, thì thầm như ác quỷ dụ dỗ con mồi vào bẫy:
"Chứng minh cho tôi thấy, anh điên cuồng hơn cậu ta đi. Tối nay, phòng 2046 khách sạn Hilton. Đừng để tôi thất vọng."
Một tháng trôi qua nhanh chóng. Đã đến ngày sinh nhật của Cố chủ tịch – bố dượng tôi.
Đại sảnh khách sạn lộng lẫy ánh đèn. Đám "Hội săn hồ ly" đều có mặt đông đủ. Cố Diên, kẻ khởi xướng trò đùa và vẫn chưa hay biết gì về sự phản bội trong nội bộ, cầm ly rượu vang cười đầy ẩn ý, bước lên bục phát biểu.
Cậu ta đã chuẩn bị một màn hình chiếu lớn. Theo kịch bản, đây sẽ là lúc phát đoạn clip "Lâm Nguyệt lẳng lơ, quỳ gối cầu xin tình yêu" để làm bẽ mặt tôi và mẹ trước toàn bộ giới thượng lưu Bắc Kinh.
"Kính thưa các vị quan khách," Cố Diên dõng dạc nói, mắt liếc về phía tôi đầy khiêu khích, "Hôm nay, tôi có một món quà đặc biệt muốn gửi tặng em gái mới của tôi – Lâm Nguyệt. Mời mọi người cùng xem!"
Màn hình LED khổng lồ bật sáng. Cả hội trường nín thở chờ đợi scandal.
Nhưng không có cảnh nóng. Không có tiếng khóc lóc.
Trên màn hình là toàn bộ lịch sử trò chuyện của "Hội săn hồ ly" trong suốt một tháng qua. Nhưng nội dung đã thay đổi hoàn toàn, trở thành bằng chứng cho sự si mê điên dại của hai thiếu gia hàng đầu Bắc Kinh.
[Hạ Minh Viễn]: Cút hết đi! Nguyệt Nguyệt là của tao! Tối qua cô ấy vừa cởi cúc áo cho tao. Bọn mày đừng hòng đụng vào! (Kèm theo bức ảnh cậu ta xăm tên tôi đỏ rực trên ngực).
[Tống Tư Triết]: Mày chỉ là con chó cô ấy nuôi để giải sầu thôi. Tối nay cô ấy ở khách sạn với tao. Tao đã quỳ gối lau giày cho cô ấy cả đêm, mày làm được không? (Kèm theo bức ảnh Tống Tư Triết quỳ gối chỉnh giày cho tôi).
[Hạ Minh Viễn]: Tống Tư Triết, mẹ kiếp tao giết mày! Mày dám đụng vào cô ấy!
[Cố Diên]: Bọn mày điên hết rồi à? Trò cá cược đâu?! Clip đâu?!
[Tống Tư Triết]: Cược cái chó gì? Dự án Vịnh Nam Tinh tao cho không cô ấy. Đứa nào dám tung ảnh cô ấy ra, tao sẽ cho nhà nó phá sản! Tao yêu cô ấy!
Cả hội trường chết lặng. Cố Diên đứng trên bục, mặt cắt không còn giọt máu, ly rượu trên tay rơi xuống vỡ tan tành.
Dưới khán đài, Hạ Minh Viễn và Tống Tư Triết lườm nhau đằng đằng sát khí, chỉ hận không thể lao vào cắn xé nhau ngay lập tức. Bọn họ từ những kẻ đi săn kiêu ngạo, giờ đây cắn xé lẫn nhau như những con chó hoang tranh giành một khúc xương không bao giờ thuộc về mình.
Tôi đứng ở góc phòng, nhấp một ngụm champagne, tà váy đỏ rực rỡ như máu tôn lên làn da trắng muốt. Ánh mắt tôi lướt qua ba gương mặt đang hoảng loạn tột độ của đám thiếu gia, rồi dừng lại ở Cố Diên đang run rẩy trên sân khấu.
Tôi khẽ nhếch môi cười, nâng ly về phía bọn họ:
"Trò chơi kết thúc rồi. Các người nói xem, ai mới là kẻ phải quỳ?"