Cánh cửa gỗ nặng nề bật mở.
Thông thường, giờ này trong nhà sẽ thoang thoảng mùi nước xả vải hương hoa nhài, ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ phòng khách, và tiếng tivi rì rầm bản tin chiều. Nhưng hôm nay, đón chào tôi chỉ là một khoảng không im lìm đến rợn người.
Tôi đứng chôn chân ngay ngưỡng cửa, tay vẫn còn giữ nắm đấm cửa lạnh ngắt.
Ngôi nhà… không còn nữa.
Trước mắt tôi là một không gian hoang hoác, rộng toác đến mức xa lạ. Ánh chiều tà yếu ớt hắt qua khung cửa sổ trần trụi không rèm, kéo dài cái bóng của tôi in trên sàn gạch men lạnh lẽo.
Tủ giày ở huyền quan đã biến mất, để lại những vệt bụi mờ hình chữ nhật trên sàn.
Bộ sofa màu kem tôi từng rất thích nằm dài đọc sách mỗi cuối tuần – biến mất.
Chiếc tivi 65 inch và dàn loa – biến mất.
Trên bức tường trắng bệch, những lỗ khoan vít đen ngòm lộ ra như những con mắt rỗng tuếch đang trừng trừng nhìn tôi.
Gió lùa mạnh qua khe cửa sổ chưa đóng kín, rít lên từng hồi. Trong căn nhà rộng thênh thang này, chỉ còn lại tiếng gió và tiếng tim tôi đập.
Thình. Thình. Thình.
Máu trong người tôi như đông lại, rồi lại sôi lên sùng sục. Tôi lảo đảo bước vào phòng ngủ, đôi chân nặng như đeo chì.
Không ngoài dự đoán. Giường, tủ quần áo, bàn trang điểm… tất cả đều đã “bốc hơi”. Mới hôm qua thôi, nơi này còn là tân phòng trải ga đỏ thắm, dán chữ Hỷ, là nơi Trần Hạo ôm tôi thề non hẹn biển. Giờ đây, nó giống như một hiện trường vụ trộm, sạch sẽ đến tàn nhẫn.
Tôi run rẩy lấy điện thoại ra. Các ngón tay vì siết quá chặt mà trắng bệch, khớp xương đau nhói. Tôi bấm gọi cho Trần Hạo.
Chuông reo rất lâu. Từng tiếng tút… tút… kéo dài như dây thòng lọng siết lấy cổ tôi.
Cuối cùng, anh ta cũng bắt máy.
“Alo.” Giọng anh ta bình thản, không chút gợn sóng, nghe không ra bất kỳ cảm xúc nào.
“Đồ đạc trong nhà đâu?” Tôi hỏi, giọng nói vang vọng đập vào bốn bức tường trống, nghe xa lạ như giọng của ai khác.
“Anh dọn đi rồi.” Anh ta đáp gọn lỏn.
“Tại sao?”
“Em quên rồi à? Chúng ta đã ký thỏa thuận AA.”
Ở đầu dây bên kia vang lên một tiếng cười khẽ. Là giọng phụ nữ. Hình như là mẹ anh ta. Tiếng cười ấy như mũi kim châm vào màng nhĩ tôi.
“Thỏa thuận AA?” Tôi lặp lại, cảm giác như mình đang nói mớ.
“Đúng vậy. Đồ nội thất anh mua trước hôn nhân, hóa đơn còn đứng tên anh, đó là tài sản riêng. Đã AA sòng phẳng rồi, tại sao anh phải để lại cho em dùng?”
Tôi cảm thấy đất dưới chân sụp đổ.
“Vậy chúng ta ở đâu? Ngủ ở đâu?”
“Em ở đâu, ngủ thế nào là chuyện của em. Trong thỏa thuận ghi rõ: tiền vay nhà anh trả, còn toàn bộ chi phí sinh hoạt em chịu trách nhiệm. Mua sắm đồ nội thất để phục vụ cuộc sống cũng thuộc phạm trù chi phí sinh hoạt.”
Anh ta nói một cách trôi chảy, đương nhiên, giống như đang đọc một bản hướng dẫn sử dụng thiết bị điện tử chứ không phải nói chuyện với người vợ mới cưới chưa đầy 48 tiếng.
Cơn ớn lạnh bò dọc sống lưng tôi.
“Trần Hạo, hôm qua chúng ta vừa mới đăng ký kết hôn.”
“Đăng ký kết hôn và AA là hai chuyện khác nhau. Tô Nhiên, em phải học cách độc lập. Mẹ anh nói rồi, phụ nữ thời đại mới không thể lúc nào cũng nghĩ đến chuyện chiếm tiện nghi của đàn ông.”
Chiếm tiện nghi.
Ba chữ ấy như một mũi dao băng nhọn hoắt, đâm thẳng vào tim tôi, xoáy sâu làm nát bấy chút tình cảm còn sót lại.
“Tủ lạnh cũng là anh mua trước hôn nhân?” Tôi bước nhanh vào bếp, hy vọng mong manh còn sót lại.
“Đúng.”
Tôi giật mạnh cánh cửa tủ lạnh.
Trống rỗng.
Không một cọng hành. Không một tép tỏi. Những khay thịt bò, cá hồi, rau củ tươi ngon tôi vừa tự tay mua và xếp đầy ắp hôm qua… tất cả đều biến mất. Chỉ còn lại hơi lạnh phả ra trắng xóa.
“Đồ trong tủ lạnh đâu?”
“À, mấy thứ đó à? Mẹ anh mang về bên nhà rồi. Bà nói em chưa mua tủ lạnh mới, để ở đó sẽ hỏng, không thể lãng phí.”
Không thể lãng phí.
Tôi nhìn vào cái hộp sắt rỗng tuếch trước mặt, rồi bật cười. Một tiếng cười khan, nghẹn ứ nơi cổ họng, nghe như tiếng nấc.
Hóa ra, trong mắt họ, tôi không bằng mấy miếng thịt đông lạnh.
“Trần Hạo.” Tôi gọi tên anh ta, giọng trầm xuống, lạnh lẽo.
“Ừ?”
“Anh giỏi lắm.”
Tôi cúp máy. Chiếc điện thoại trượt khỏi những ngón tay tê dại, rơi xuống sàn gạch men, phát ra một tiếng “Cạch” khô khốc, màn hình nứt toác một đường chéo.
Tôi từ từ trượt người xuống, ngồi bệt trên sàn nhà lạnh buốt. Cái lạnh từ gạch men xuyên qua lớp vải mỏng, ngấm vào da thịt, len lỏi vào tận xương tủy.
Bóng tối dần nuốt chửng căn phòng. Ánh đèn đường vàng vọt từ bên ngoài hắt vào, in bóng tôi cô độc, co ro như một bào thai bị bỏ rơi.
Thứ tôi ký hôm qua không phải là thỏa thuận công bằng.
Đó là một bản khế ước bán thân.
Và tôi, chính là kẻ ngu ngốc tự tay dâng hiến mình lên bàn mổ.