Thời gian quay ngược lại hai mươi bốn giờ trước.
Trên bàn ăn gỗ sồi sang trọng – thứ mà giờ đây đã không còn trong căn nhà này – bày biện đầy những món ăn thịnh soạn. Thịt kho tàu bóng mỡ, cá hấp xì dầu thơm lừng, và nồi canh gà hầm táo đỏ tôi đã bỏ cả buổi chiều để canh lửa.
Không khí ngập tràn mùi thức ăn và sự giả tạo.
Mẹ của Trần Hạo ngồi ở vị trí chủ tọa. Bà mặc chiếc áo lụa màu mận chín, nụ cười trên môi nhưng ánh mắt lại sắc lẹm như dao mổ, soi xét từng cử chỉ của tôi. Bà dùng đầu đũa gẩy gẩy miếng cá, lật qua lật lại như đang tìm xương, rồi bỏ xuống không ăn.
“Tô Nhiên này, Trần Hạo nhà chúng tôi chịu lấy cô, âu cũng là cái phúc của cô đấy.”
Tôi đang bưng bát cơm, tay khựng lại giữa không trung. Nụ cười trên môi tôi cứng đờ.
Trần Hạo ngồi bên cạnh, khẽ chạm khuỷu tay vào tôi, giọng thì thầm: “Mẹ đang nói chuyện với em kìa.”
Tôi nuốt xuống cục nghẹn, gượng gạo đáp: “Dạ… bác nói đúng ạ.”
“Sao lại gọi là bác?” Bà ta nhướng mày, giọng cao vút lên đầy vẻ trách móc. “Đã là người một nhà rồi, giấy cũng đã nhận, phải gọi là mẹ chứ.”
Bà ta nhấp một ngụm canh gà, chép miệng, rồi nhíu mày: “Canh hơi nhạt. Khẩu vị nhà này ăn đậm đà hơn.”
Tôi vội vàng đứng dậy: “Để con vào bếp lấy thêm chút gia vị…”
“Ngồi xuống!” Bà ta ra lệnh, giọng đanh lại.
Tôi sững người, đành ngồi xuống lại ghế.
“Tô Nhiên, con đã kết hôn với Trần Hạo rồi, người xưa có câu ‘mất lòng trước được lòng sau’. Có vài chuyện liên quan đến kinh tế, chúng ta nên minh bạch ngay từ đầu để tránh rắc rối về sau.”
Bà ta chậm rãi lấy từ trong chiếc túi xách hàng hiệu ra một tập giấy A4 được kẹp gọn gàng, đẩy trượt trên mặt bàn trơn bóng đến trước mặt tôi. Tiếng giấy ma sát với mặt gỗ nghe sột soạt đầy đe dọa.
“Đây là bản thỏa thuận sinh hoạt sau hôn nhân mà mẹ và Trần Hạo đã bàn bạc kỹ lưỡng. Con xem qua đi.”
Tôi nhìn sang Trần Hạo. Anh ta né tránh ánh mắt tôi, cúi đầu gắp một miếng thịt bỏ vào bát tôi, hành động ân cần nhưng hèn nhát.
“Mẹ cũng chỉ muốn tốt cho hai đứa thôi, tránh va chạm tiền bạc. Em xem thử đi.”
Tôi cầm tập giấy lên. Những dòng chữ đen ngòm nhảy múa trước mắt.
“Thỏa thuận phân chia tài sản và trách nhiệm sinh hoạt phí.”
Tôi lật trang đầu tiên.
Bên A: Trần Hạo.
Bên B: Tô Nhiên.
Nội dung cốt lõi tàn nhẫn một cách đơn giản:
Trần Hạo chịu trách nhiệm trả khoản vay mua nhà và mua xe (những tài sản đứng tên anh ta trước hôn nhân).
Còn tôi, Bên B, sẽ chịu trách nhiệm toàn bộ chi phí sinh hoạt của gia đình.
Bao gồm nhưng không giới hạn: Tiền điện, nước, internet, phí quản lý chung cư, chi phí ăn uống hằng ngày, mua sắm vật dụng tiêu hao, quần áo, hiếu hỉ xã giao hai bên nội ngoại, và cả chi phí nuôi dưỡng - y tế - giáo dục con cái sau này.
Dưới cùng là một dòng lưu ý nhỏ, in nghiêng:
“Bên B tự nguyện từ bỏ mọi quyền sở hữu và đòi hỏi đối với tài sản hình thành trước hôn nhân của Bên A, cũng như giá trị gia tăng của các tài sản này trong thời kỳ hôn nhân.”
Tim tôi chùng xuống như có đá đè.
“Dòng này nghĩa là gì?” Tôi chỉ tay vào dòng chữ nhỏ.
“Mẹ giải thích cho con dễ hiểu nhé.” Mẹ Trần Hạo nhanh nhảu cướp lời, giọng ngọt ngào nhưng chứa đầy nọc độc. “Ý là nhà cửa, xe cộ thằng Hạo nó mua trước khi cưới, con không cần bận tâm, không cần đóng góp. Nó tự trả nợ. Thế là con đỡ gánh nặng rồi còn gì?”
“Nhưng con phải trả toàn bộ sinh hoạt phí… Như vậy chẳng phải là AA sao?” Tôi nhíu mày.
“Sao lại gọi là AA thô thiển thế được?” Bà ta xua tay, vẻ mặt như thể tôi vừa nói điều gì xúc phạm lắm. “Con tính xem, tiền trả góp nhà mỗi tháng hơn một vạn rưỡi, tiền nuôi xe năm nghìn, đều do thằng Hạo gánh. Phần sinh hoạt ăn uống của con thì đáng bao nhiêu? Ba cọc ba đồng. Nhà mẹ gánh phần lớn, con là người được lợi nhất đấy!”
Bà ta vỗ tay xuống bàn bốp một cái, mắt trừng lên: “Tô Nhiên, lương con mỗi tháng cũng hơn tám nghìn. Trần Hạo lương mười lăm nghìn nhưng trả nợ hết sạch rồi. Áp lực nó lớn như vậy, con là vợ, giúp chồng chia sẻ chút gánh nặng cơm áo chẳng phải là đạo lý hiển nhiên sao?”
Tôi nhìn Trần Hạo, chờ đợi một lời bênh vực.
Anh ta ngẩng đầu lên, gương mặt mang vẻ thành thật đến mức đáng sợ. Đôi mắt anh ta nhìn tôi tha thiết: “Nhiên Nhiên, mẹ nói cũng có lý mà. Hơn nữa, em tự kiếm tiền tự tiêu, tự quản lý chi tiêu trong nhà, không cần ngửa tay xin tiền anh, chẳng phải em sẽ càng tự do, càng có tiếng nói sao? Chúng ta là vợ chồng hiện đại, anh tôn trọng sự độc lập của em.”
Độc lập.
Bình đẳng.
Tôn trọng.
Những từ ngữ đẹp đẽ ấy được họ thốt ra để bọc bên ngoài một viên thuốc độc.
Tôi nhìn bản thỏa thuận, rồi nhìn hai mẹ con họ. Một người đóng vai ác, ép buộc. Một người đóng vai thiện, vuốt ve. Một màn kịch phối hợp hoàn hảo.
Nhưng lúc đó, tình yêu và niềm vui của ngày tân hôn đã làm mờ mắt tôi. Tôi nghĩ, ừ thì mình cũng có tay có chân, đâu định ăn bám chồng. Tiền ăn uống điện nước thôi mà, mình lo được.
“Cứ ký đi.” Mẹ Trần Hạo ấn cây bút vào tay tôi. “Ký xong thì mẹ mới yên tâm giao con trai cho con. Mẹ cũng chuẩn bị quà cho con dâu thảo đây.”
Bà ta rút từ túi ra một phong bao lì xì đỏ chót, dày cộm.
Tôi nhìn phong bao, rồi nhìn nụ cười mong chờ của Trần Hạo. Tôi tặc lưỡi. Thôi thì, vì hòa khí gia đình.
Tôi đặt bút.
Sau chữ “Bên B”, nét mực xanh hiện lên: Tô Nhiên.
Ngay khoảnh khắc tôi nhấc bút lên, mẹ Trần Hạo giật phắt bản thỏa thuận lại như sợ tôi đổi ý, nếp nhăn nơi khóe mắt bà ta giãn ra hết cỡ. Bà dúi phong bao lì xì vào tay tôi.
“Ngoan lắm. Mẹ biết con là đứa hiểu chuyện mà.”
Bữa cơm kết thúc. Họ ngồi xem tivi, cười đùa vui vẻ. Tôi đứng một mình trong bếp, đối diện với bồn rửa bát chất cao như núi, dầu mỡ bám đầy tay.
Trần Hạo đi tới, ôm tôi từ phía sau, cằm tựa lên vai tôi: “Vợ à, vất vả rồi. Ngày mai mẹ sẽ qua ở vài hôm giúp chúng ta dọn dẹp, sắp xếp lại nhà cửa cho gọn. Em cứ đi làm bình thường nhé.”
Tôi gật đầu, ngây thơ tin rằng bà đến để giúp đỡ.
Hóa ra, bà đến để cướp bóc.