Chu Nghiễn Bạch mang đến tặng tôi một chậu cây.
Là một cây bàng Singapore.
"Chúc mừng tân gia."
Tôi mỉm cười.
"Cảm ơn anh, đàn anh."
Anh đặt chậu cây lên ban công.
Phủi nhẹ hai bàn tay.
Rồi quay đầu nhìn tôi.
"Dạo này em gầy đi rồi."
"Bận quá."
"Vẫn phải nhớ ăn uống."
Tôi cười.
"Sao anh nói giống hệt Mạnh Tuyết thế?"
Lần này.
Chu Nghiễn Bạch không cười.
Anh nhìn tôi rất lâu.
"Niệm Sơ."
"Dạ?"
"Em có từng nghĩ..."
"Sau khi bận xong giai đoạn này."
"Sẽ cho bản thân nghỉ ngơi một chút không?"
Tôi lắc đầu.
"Nghỉ làm gì?"
"Em mới chỉ bắt đầu."
Chu Nghiễn Bạch khẽ mím môi.
"Ý anh là..."
Anh dừng lại.
Cuối cùng.
Chỉ khẽ cười.
"Thôi."
"Hôm khác rồi nói."
Nói xong.
Anh xoay người rời đi.
Tôi đứng trên ban công.
Lặng lẽ nhìn chiếc xe của anh.
Chầm chậm rời khỏi khu công viên sáng tạo.
Chậu bàng Singapore khẽ lay động trong làn gió đêm.
Những chiếc lá xanh rung rinh rất nhẹ.
Bất chợt.
Tôi nhớ đến câu nói hôm trước của Mạnh Tuyết.
"Đàn anh của cậu..."
"Không phải thích cậu đấy chứ?"
Tôi không nghĩ tiếp.
Chỉ lặng lẽ đặt chậu cây cạnh bàn làm việc.
Ngày nào cũng nhớ tưới nước.
Thêm một tháng nữa trôi qua.
Khoản trả góp của Hạ Cảnh Thâm.
Đã quá hạn hai lần liên tiếp.
Chu Nghiễn Bạch chính thức yêu cầu cơ quan thi hành án cưỡng chế.
Giấy triệu tập của tòa.
Được gửi đến tận tay Hạ Cảnh Thâm.
Anh ta lại đổi một số điện thoại khác.
Tiếp tục gọi cho tôi.
Tôi vẫn nghe máy.
"Niệm Sơ..."
"Em có thể nương tay một chút được không?"
"Giờ anh thất nghiệp rồi."
"Sau khi bị công ty cho nghỉ."
"Anh tìm mãi vẫn chưa có việc."
"15.000 tệ mỗi tháng."
"Thật sự anh không trả nổi."
Tôi bình thản đáp.
"Hạ Cảnh Thâm."
"Số tiền anh và Đinh Vy tiêu ở Tam Á."
"Cũng đủ trả được mấy tháng rồi."
"Muốn tiền."
"Cứ đi tìm cô ta."
Giọng anh ta khựng lại.
"...Anh với Đinh Vy."
"Chia tay rồi."
Tôi nhếch môi.
"Chúc mừng."
"Nhưng."
"Không liên quan đến tôi."
"Thông báo của tòa."
"Anh cứ làm theo quy định."
Anh ta gần như van xin.
"Em..."
"Không thể cho anh thêm chút thời gian sao?"
"Dù gì..."
"Chúng ta cũng từng là vợ chồng bốn năm."
"Em thật sự..."
"Không còn chút tình nghĩa nào sao?"
Tôi khẽ cười.
"Bốn năm vợ chồng?"
"Lúc anh gọi tôi là 'con trâu già' trước mặt Đinh Vy."
"Anh có từng nghĩ đến tình nghĩa chưa?"
Đầu dây bên kia.
Chỉ còn tiếng thở nặng nề.
Một lúc sau.
Anh ta cất giọng khản đặc.
"Rốt cuộc..."
"Em muốn thế nào mới chịu buông tha cho anh?"
Tôi nhìn ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ.
Chậm rãi đáp.
"1.934.700 tệ."
"Không thiếu một đồng."
"Không thừa một ngày."
Nói xong.
Tôi cúp máy.
Mạnh Tuyết ló đầu từ bàn làm việc bên cạnh.
"Anh ta lại gọi đến kể khổ à?"
"Ừ."
"Đúng là hết thuốc chữa."
Tôi cười nhạt.
"Quen rồi."
Nói xong.
Tôi mở máy tính.
Tiếp tục chỉnh sửa phương án thiết kế.
Ngoài cửa sổ.
Mặt trời dần lặn xuống.
Ánh sáng trong văn phòng cũng từ từ tối đi.
Chỉ còn màn hình máy tính.
Lặng lẽ phát sáng.
Bỗng nhiên.
Tôi nhớ ra một chuyện.
Một năm trước.
Cũng vào giờ này.
Tôi tan làm.
Lái xe trở về nhà.
Khác biệt là.
Ngày ấy.
Trong căn nhà đó.
Có một người đàn ông ngoài mặt luôn nói yêu tôi.
Còn bây giờ.
Căn hộ mới chỉ còn một mình tôi.
Thế nhưng...
Thật kỳ lạ.
Ở một mình.
Lại dễ chịu hơn rất nhiều so với khi sống cùng hai người.
Sau khi 150.000 tệ tiền bồi thường của Đinh Vy được chuyển đến.
Cô ta hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống của tôi.
Về sau.
Mạnh Tuyết kể.
Đinh Vy đã trở về quê.
Làm nhân viên hành chính cho một công ty nhỏ.
Trong giới thiết kế.
Không còn ai nhắc đến cái tên ấy nữa.
Còn khoản trả góp của Hạ Cảnh Thâm.
Sau khi tòa án chính thức can thiệp.
Cuối cùng.
Cũng bắt đầu được chuyển đúng từng tháng.
Dù lần nào.
Anh ta cũng chờ đến ngày cuối cùng mới chuyển.
Nhưng...
Tiền đến là được.
Tôi không muốn lãng phí thêm một giây nào.
Để nghĩ về anh ta.
Đúng dịp Sơ Bạch Design tròn một năm thành lập.
Tôi đưa ra một quyết định.
Đăng ký tham dự Giải thưởng Thiết kế Không gian Thương mại Toàn quốc năm nay.
Đây là một trong những giải thưởng danh giá nhất của ngành.
Mỗi năm.
Có hơn một nghìn dự án dự thi.
Nhưng cuối cùng.
Chỉ chọn ra mười tác phẩm đoạt giải.
Dự án tôi mang đi dự thi.
Chính là khách sạn boutique của Tập đoàn Gia Dụ.
Mạnh Tuyết nghe xong.
Cho rằng tôi điên rồi.
"Bà chủ."
"Cậu biết giải này cạnh tranh khủng khiếp thế nào không?"
"Những công ty thiết kế hàng đầu."
"Mỗi nơi mấy trăm nhân sự."
"Năm nào cũng lao vào tranh giải."
"Studio hai mươi người như mình."
"Dựa vào cái gì?"
Tôi bình tĩnh trả lời.
"Dựa vào tác phẩm."
"Nhưng..."
"Mạnh Tuyết."
"Lúc cậu theo tớ ra ngoài tự lập."
"Cậu đã nói gì?"
Cô ấy ngẩn người.
"Tớ nói..."
"Nếu thiếu người vận hành."
"Thì để tớ."
Tôi bật cười.
"Không phải câu đó."
"Là câu khác."