Tôi trọng sinh trở lại đúng vào buổi tối sau khi cháu trai họp phụ huynh năm lớp 8.
Cháu trai Triệu Hiểu Ba hồi tiểu học thành tích không tồi, nhưng từ khi lên cấp hai thì bắt đầu nghiện game, học lực tụt dốc không phanh.
Ban ngày là bố mẹ tôi và chị dâu đi họp phụ huynh.
Buổi tối về đến nhà, cơm cũng chưa ăn, chị dâu đã vừa dạy dỗ vừa mắng mỏ, cảnh cáo cháu trai từ nay về sau không được chơi game nữa, còn cắt tiền tiêu vặt của nó.
Cháu trai không phục cãi lại, bị chị dâu tát mạnh một cái.
Vốn là ông hoàng con trong nhà, cháu trai nằm lăn ra đất ăn vạ, còn dọa sẽ bỏ nhà ra đi.
Anh trai tôi là một gã đàn ông bám váy mẹ, hơn 30 tuổi vẫn không làm nên trò trống gì, cũng là một thanh niên nghiện mạng thâm niên.
Lúc chị dâu dạy dỗ cháu trai, anh ta còn đang trốn trong thư phòng chơi game.
"Triệu Lượng! Mày xem cái thứ con trai của mày kìa! Tao đúng là xui xẻo tám đời mới gả cho cái loại đàn ông vô trách nhiệm như mày!"
"Nhà dột từ nóc, chính vì mày không làm ăn đàng hoàng nên con cái mới học cái thói xấu ấy!"
Chị dâu xông vào thư phòng đập bàn phím, lao vào anh trai vừa đánh vừa mắng.
Bố mẹ tôi cuống lên.
Con trai và cháu đích tôn đều là cục vàng cục bạc của ông bà.
Làm sao có thể chịu ấm ức được chứ?
Hai người chạy tới can ngăn, oán trách chị dâu chuyện bé xé ra to, không có việc gì cũng kiếm chuyện.
"Cháu ngoan của mẹ học hành mệt mỏi như thế, chơi game một chút thì làm sao? Chẳng phải tốt hơn mấy đứa nhóc hư hỏng hút thuốc uống rượu ngoài kia à?"
"Không phải mẹ bênh con trai đâu nhưng làm phụ nữ phải biết thỏa mãn. Con đi đâu tìm được người đàn ông tốt như con trai mẹ? Không lăng nhăng bên ngoài, chỉ là ham chơi một chút, an phận như thế! Con cứ trộm vui mừng đi."
Mẹ tôi bênh con trai chằm chặp.
Bố tôi thì lấy ra 200 tệ đưa cho cháu trai, nói: "Cháu ngoan đừng khóc, ông nội cho cháu tiền."
Cháu trai cầm tiền, nhìn chị dâu cười đắc ý đầy khiêu khích.
Chị dâu tức đến mức gạt nước mắt hỏi tôi: "Cô là giáo viên, cô nói xem ở tuổi này thì việc học quan trọng hay chơi game quan trọng?"
Kiếp trước chị dâu cũng hỏi tôi như vậy.
Là một giáo viên tiểu học, tôi đương nhiên nói việc học là quan trọng.
Game không phải là không thể chơi, nhưng phải biết chừng mực.
Giống như cháu trai mê muội quá độ thế này, không chỉ ảnh hưởng học tập mà còn ảnh hưởng đến tính cách và sự phát triển cơ thể.
Đặc biệt là một số game bạo lực máu me sẽ khiến tam quan của thanh thiếu niên bị lệch lạc.
Để lời nói của mình có lý lẽ, tôi còn lên mạng tìm cho họ xem rất nhiều tin tức pháp luật.
"Thiếu niên nghiện mạng, vì 7600 tệ mà sát hại trẻ em 5 tuổi, ở trường là học sinh ba tốt"
"Thiếu niên nghiện mạng vung dao với cha: Đứa trẻ mang sự máu me trong thế giới ảo vào đời thực"
"Con đường phạm tội của thiếu niên nghiện mạng: Từ con một được cưng chiều đến kẻ cướp của giết người"
Trước những vụ án đẫm máu, ngay cả bố mẹ tôi vốn nuông chiều cháu trai không giới hạn cũng bị dọa sợ.
Thế là cả nhà thống nhất tư tưởng, dù cháu trai có khóc lóc cũng không cho phép nó nghiện game nữa, nghiêm khắc hạn chế tiền tiêu vặt.
Máy tính của anh trai tôi cũng bị tháo dỡ.
Tôi tận tâm kèm cặp bài vở cho cháu, đốc thúc nó tiến bộ.
Dưới sự nỗ lực của tôi, cháu trai thi đỗ vào cấp ba trọng điểm, lại đỗ vào đại học 211, sau khi tốt nghiệp có công việc thể diện, bạn gái xinh đẹp.
Nó rất cảm kích tôi, luôn nói nếu không có cô dạy bảo thì không có nó của ngày hôm nay, nó sẽ báo đáp tôi thật tốt.
Anh chị cũng coi tôi là ân nhân.
Thế nhưng sau này, ngành thể thao điện tử cất cánh, tuyển thủ hàng đầu và người phát trực tiếp kiếm được mấy chục triệu mỗi năm.
Còn vẻ vang hơn cả minh tinh.
Tôi liền bị anh chị và cháu trai oán hận thấu xương.
Họ oán trách tôi làm lỡ dở việc cháu trai trở thành thiên tài thể thao điện tử, làm mất cơ hội giàu nhanh, kết quả bây giờ cháu trai phải vất vả đi làm trả tiền vay mua nhà.
Đặc biệt là chị dâu, chị ta quên mất ban đầu chính chị ta là người cầu xin tôi giúp cháu trai cai nghiện mạng, ngược lại còn mắng tôi là sao chổi, chặt đứt đường tài lộc của nhà họ.
Cháu trai lại lần nữa đắm chìm vào game, không còn tâm trí làm việc, liên tiếp mắc lỗi gây tổn thất không thể bù đắp cho công ty, chia tay bạn gái, bị công ty sa thải.
Kết quả cháu trai lại quy hết mọi tội lỗi lên đầu tôi.
Cảm thấy đều là do tôi hại nó.
Nó dùng một sợi dây mạng siết cổ tôi đến chết.
Bố mẹ và anh chị không rơi một giọt nước mắt nào cho tôi, mà nhét tôi vào vali hành lý lớn, buộc vào tảng đá, thừa dịp đêm tối ném xuống sông.
Rồi tuyên bố với bên ngoài là tôi đi du lịch.
Tôi chết không nhắm mắt.
Tôi oan ức quá.
Có lẽ ngay cả ông trời cũng thương hại tôi, cho nên cho tôi một cơ hội sống lại.
"Cô út, cô cũng phản đối Hiểu Ba chơi game đúng không?"
Chị dâu lại lần nữa hối thúc tôi tỏ thái độ.
"Người khác chơi game là không làm việc đàng hoàng, nhưng Hiểu Ba thông minh như vậy, chơi một chút cũng không sao đâu."
Tôi nhàn nhạt trả lời.
Chị dâu ngây người: "Cô út! Trước đây cô đâu có nói như vậy?"
Đúng vậy, đó là bởi vì trước đây tôi chưa từng chết.