"Ba trăm sáu mươi nghề, nghề nào cũng có trạng nguyên, chưa chắc chỉ có mỗi con đường học tập."
"Tính tình Hiểu Ba nóng nảy, anh chị không thể ép nó, cứ chiều theo nó đi."
Nghe tôi nói vậy, mặt chị dâu khó coi như ăn phải phân.
Cháu trai thì hưng phấn gọi tôi là cô út tốt bụng.
Sau này chị dâu lại tìm tôi mấy lần, gần như trở mặt với tôi.
"Cô với cái ngữ làm cha làm mẹ kia đúng là cùng một giuộc! Sao cô có thể vì lấy lòng bố mẹ mà nói dối lương tâm như thế hả?"
"Bọn họ già lẩm cẩm rồi, cô cũng không hiểu chuyện sao?"
"Suốt ngày ngâm mình trong quán net thì có mấy đứa có tiền đồ?"
Lương tâm ư?
Kiếp trước đã bị lũ chó các người ăn hết rồi.
Bất luận chị dâu nói thế nào, tôi đều cắn chặt răng, một câu ngăn cản cũng không nói.
Cháu trai càng ngày càng không kiêng nể gì, coi quán net như nhà mình.
Thậm chí kỳ nghỉ hè năm lớp 9 nó còn lập kỷ lục thông đêm suốt một tuần ở quán net, được mệnh danh là Chủ tịch Liên thông.
Thành tích từ mức trung bình khá tụt xuống đứng cuối bảng.
Giáo viên chủ nhiệm đến thăm nhà, anh chị không ở nhà, bố mẹ tôi tiếp đãi.
Vừa nghe giáo viên chủ nhiệm nói cháu trai không tốt, hai người đã không vui.
"Cháu trai tôi thông minh lắm! Tùy tiện học một chút là được! Không phiền cô phải lo lắng!"
"Đừng thấy chúng tôi lớn tuổi, chúng tôi cũng xem báo đài đấy! Biết bây giờ đại học đều mở rộng tuyển sinh rồi! Thi đại học một chút cũng không khó."
"Hiểu Ba mới lớp 9, không vội."
Giáo viên chủ nhiệm bị chọc tức bỏ về, chị dâu về nghe nói chuyện giáo viên đến nhà, cãi nhau một trận to với bố mẹ tôi, oán trách họ không biết dạy dỗ con cháu.
Cháu trai lại lăn lộn ở quán net một ngày, vác đôi mắt thâm quầng trở về.
"Không được, về sau nói gì cũng không thể cho con đi lên mạng nữa."
"Người khác không trông cậy được, vẫn phải là mẹ ruột lo lắng cho tương lai của con."
Chị dâu vừa nói vừa trừng mắt nhìn tôi chằm chằm.
Tỏ vẻ rất bất mãn với việc tôi khoanh tay đứng nhìn và nối giáo cho giặc.
Nhưng cháu trai lại lấy ra một xấp tiền mặt đỏ chót.
"1000 tệ."
"Con bán trang bị trong game kiếm được đấy."
"Mẹ, con trâu bò không?"
Chị dâu bị sốc.
"Chơi game còn có thể kiếm tiền á?"
"Đương nhiên là được! Đây chỉ là trang bị hoàng kim thôi, nếu đánh ra được bộ kim cương, mấy chục nghìn tệ cũng có người tranh nhau mua đấy!"
Cháu trai tiếp tục đắc ý.
Anh trai từ thư phòng chui ra nói: "Hiểu Ba nói không sai đâu! Trong game có không ít đại gia, tiêu tiền như nước! Mua trang bị không tiếc tiền."
"Con trai tôi chơi game có thiên phú, giống tôi."
Bố mẹ tôi cũng góp vui, khen cháu trai lên tận mây xanh.
Chị dâu là kẻ ham tiền, thấy chơi game kiếm tiền dễ như vậy, liền tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện cấm cháu trai đi quán net nữa.
Thậm chí còn trở thành vốn liếng để chị ta khoe khoang.
Khoe với những phụ huynh khác cũng đang phiền lòng vì con cái nghiện mạng: "Con nhà các người chơi game tốn tiền, con trai tôi đi quán net là kiếm ra tiền đấy!"
Một buổi sáng tôi đi làm ngang qua quán net, nhìn thấy mười mấy thiếu niên nghiện game thông đêm đi ra, đứa nào đứa nấy đầu tóc rối bù, mặt đầy dầu, mắt đầy dỉ.
Nhưng đứa nào cũng thần tình hưng phấn, la hét khoe khoang chiến tích tối qua.
Đánh được bao nhiêu quái, lên bao nhiêu cấp, nhặt được bao nhiêu bảo vật.
Cháu trai được vây quanh giữa đám đông như trăng rằm giữa sao, ai cũng cung kính gọi một tiếng Anh Ba.
Hiển nhiên nó là đứa chơi game giỏi nhất trong đám nghiện mạng này.
Tôi vốn không muốn để ý tới nó, nhưng cháu trai lại nhìn thấy tôi.
Nó rảo bước tới: "Cô, tối qua cháu đánh rơi ra một món trang bị cực phẩm đấy."
"Ha ha, chúc mừng cháu nhé."
Tôi cười nhạt.
"Cô à, chuyện này đa tạ cô nhé! Mẹ cháu mới đồng ý cho cháu chơi game."
"Sau này đợi cháu kiếm tiền to rồi, sẽ không quên cô đâu."
Cháu trai lớn tiếng nói.
Đám thiếu niên nghiện mạng xung quanh càng thêm hâm mộ cháu trai.
Nó là người duy nhất được phụ huynh ủng hộ ngày nào cũng cắm chốt ở quán net.
Không giống bọn họ, lén lút, nơm nớp lo sợ.
Nhìn nụ cười bóng nhẫy dầu trên mặt cháu trai, tôi nắm chặt nắm đấm.
Kiếp trước, lúc nó nhận được giấy báo trúng tuyển đại học 211, cũng nói với tôi sau này nhất định sẽ báo đáp tôi.
Nó vui mừng nói, đám bạn nghiện game cùng nó hồi cấp hai, hiện tại cơ bản đều đã đi làm công nhân trong nhà máy.
Đã không xứng làm bạn với nó nữa.
Thậm chí còn có một đứa nghiện game vì cướp giật mà bị phán tù.
Lúc đó tôi rất vui mừng.
Vui mừng vì sự dạy dỗ của mình đã thành công, không để cháu trai lầm đường lạc lối.
Thế nhưng về sau, khi cháu trai nhìn thấy trên mạng tuyên truyền những đại thần thể thao điện tử động một tí là thu nhập hàng chục triệu, tâm thái dần dần vặn vẹo.
Nó oán trách tiền lương hơn 1 vạn mỗi tháng của mình còn không đủ để tặng quà cho mấy nữ phát trực tiếp game.
Nói mỗi ngày sáng chín chiều năm đi làm rất vất vả, lại còn áp lực trả nợ xe nợ nhà.
Sống một chút cũng không tiêu sái.
Nó nói vốn dĩ nó cũng là thiên tài game, cũng có thể kiếm bộn tiền mỗi ngày, là tôi đã hủy hoại nó.
Nó bỏ làm ở nhà thông đêm chơi game, 25 tuổi rồi còn muốn chuyển nghề làm tuyển thủ chuyên nghiệp.
Đáng tiếc ngành thể thao điện tử này, độ tuổi trung bình của tuyển thủ chuyên nghiệp là 20 tuổi.
25 tuổi đã đến tuổi nghỉ hưu rồi.
Sau khi giấc mộng chuyên nghiệp tan vỡ, cháu trai càng thêm mất cân bằng.
Nó nát rượu, đánh nhau.
Làm mất dữ liệu quan trọng của công ty nên bị sa thải.
Bạn gái khuyên nó thực tế một chút thì bị nó bạo hành.
Dưới sự đau khổ thất vọng, bạn gái chia tay với nó.
Thêm vào đó là sự đổ thêm dầu vào lửa của anh chị, quả quyết thổi bên tai cháu trai rằng tất cả đều là lỗi của cô út.
Bởi vì anh chị ích kỷ không muốn bị con trai oán hận, nên đã vô liêm sỉ đẩy tôi ra làm con dê thế tội.
Cuối cùng, khi tôi có lòng tốt đến nhà cháu trai khuyên nó vực dậy tinh thần, nó đã dùng một sợi dây mạng siết cổ tôi.
Lúc tôi giãy giụa, sinh mệnh trôi đi từng chút một, tôi nghe thấy giọng nói lạnh lẽo của cháu trai.
"Cô út, cô không phải nói lên mạng nhiều sẽ biến thành kẻ giết người sao?"
"Chúc mừng cô, trả lời đúng rồi đấy!"