BẢN ÁN TỬ CHO TÌNH YÊU CẬN THỊ: HẠ DỮ SINH VÀ SỰ TRẢ GIÁ MUỘN MÀNG
776 từ
Sáng sớm ngày thứ nhất sau ca phẫu thuật.
Tôi tỉnh dậy trong mùi thuốc sát trùng nồng nặc. Bên cạnh giường không phải người bạn trai bác sĩ tài hoa Hạ Dữ Sinh, mà là một vị luật sư đang cầm trên tay bản thỏa thuận phân chia tài sản.
"Cô Giang, mọi thủ tục chuyển nhượng căn hộ đứng tên chung đã hoàn tất. Chúc mừng cô chính thức trở thành người độc thân giàu có."
Tôi mỉm cười, ký tên. Cùng lúc đó, cửa phòng bệnh bật mở. Hạ Dữ Sinh lao vào, gương mặt anh tuấn thường ngày giờ đây tái nhợt, hơi thở hỗn loạn. Theo sau anh vẫn là "đóa hoa lê trong mưa" Lâm Viện Viện.
"Giang Oánh! Em điên rồi sao? Tự ý phẫu thuật, tự ý bán nhà, giờ còn định cắt đứt liên lạc?"
Tôi bình thản hớp một ngụm nước, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua chiếc áo măng tô len đen mà Lâm Viện Viện vẫn đang khoác trên vai – món quà tôi từng thức đêm săn sale để tặng anh.
Trưa ngày hôm đó.
Lâm Viện Viện sụt sùi tiến lại gần, bàn tay nhỏ bé định chạm vào vết mổ của tôi nhưng bị tôi gạt phắt đi.
"Chị Giang Oánh, bác sĩ Hạ vì lo cho chị mà bỏ cả cuộc họp hội chẩn quan trọng. Anh ấy mắng em cũng được, nhưng chị đừng hành hạ anh ấy bằng sự im lặng này..."
Hạ Dữ Sinh nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy sự thất vọng như thể tôi lại đang diễn kịch: "Oánh Oánh, em quá ích kỷ rồi. Viện Viện đang đau bụng kinh dữ dội vẫn cố chạy đến thăm em. Em có thể bớt cái tính trẻ con, học cách bao dung như cô ấy không?"
Tôi bật cười, tiếng cười khàn đặc vì thuốc mê: "Hạ bác sĩ, anh có biết vì sao tôi phải phẫu thuật gấp không?"
Tôi ném tập hồ sơ bệnh án vào mặt anh. Không phải đau ruột thừa, cũng không phải u nang thông thường. Đó là kết quả chẩn đoán mang thai ngoài tử cung đã vỡ, đe dọa trực tiếp đến tính mạng.
"Trong lúc anh đang bận tháp tùng đàn em đi mua thuốc tránh thai và massage bụng cho cô ta, thì bạn gái anh đang nằm trên vũng máu tự gọi cấp cứu."
Hạ Dữ Sinh khựng lại. Từng trang giấy trắng mực đen đập vào mắt anh như những cái tát nảy lửa. Lâm Viện Viện đứng bên cạnh run rẩy, chiếc áo măng tô len đen bỗng trở nên nực cười và rẻ tiền.
Chiều tối, khi ánh hoàng hôn hắt vào phòng bệnh.
Hạ Dữ Sinh quỳ sụp xuống bên giường tôi, giọng run rẩy: "Anh... anh thực sự không biết. Tại sao em không gọi cho anh? Một cuộc điện thoại thôi mà?"
Tôi nhìn trần nhà, giọng bình thản đến lạ kỳ: "Chẳng phải chính anh nói sao? Anh không phải bố mẹ tôi, không có nghĩa vụ dạy tôi kiến thức thường thức. Tôi đã học được cách 'độc lập' mà anh muốn rồi. Từ nay về sau, anh không cần phải bận tâm xem tôi mặc gì, ăn gì, hay sống chết ra sao nữa."
"Viện Viện cần anh hơn tôi. Cô ấy 'yếu đuối', còn tôi 'mạnh mẽ' rồi."
Tôi rút điện thoại, bấm nút đăng một dòng trạng thái duy nhất lên vòng bạn bè, công khai tấm vé máy bay đi công tác dài hạn ở nước ngoài – cơ hội mà tôi đã âm thầm ký nhận ngay sau khi biết anh bỏ rơi tôi trong đêm sinh nhật để đi cùng người khác.
Đêm muộn.
Hạ Dữ Sinh điên cuồng gọi điện nhưng chỉ nhận lại tiếng tút dài vô vọng. Anh đứng hành lang bệnh viện, nhìn thấy Lâm Viện Viện đang lén lút vứt hộp thuốc giảm đau vào thùng rác – thứ thuốc mà cô ta dùng để giả vờ nhằm lôi kéo sự chú ý của anh.
Sự thật phơi bày: Cơn đau của Lâm Viện Viện là giả, nhưng sự rời đi của Giang Oánh là thật. Anh ta từng muốn một người bạn gái hiểu chuyện, không bám người. Giờ đây anh đã có được điều đó – một Giang Oánh hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời anh, không một lời từ biệt, không một chút luyến lưu.dựa vào nội dung câu truyện viết cho tôi chương2 nooij dung gay cấn kịch tính yêu cầu câu giật tít có ít nhất tên một nhân vật