[TRẢ GIÁ TỘT CÙNG] HẠ DỮ SINH HOÁ ĐIÊN TẠI SÂN BAY, 3 NĂM SAU GIANG OÁNH LỘT XÁC TRỞ VỀ ĐẠP NÁT MẶT "TRÀ XANH"!
933 từ
Ba tiếng sau khi bài đăng vòng bạn bè của tôi xuất hiện, chiếc Porsche của Hạ Dữ Sinh phanh cháy lốp trước sảnh ga quốc tế. Hắn điên cuồng lao vào biển người, tóm lấy bả vai từng người phụ nữ mặc áo khoác trắng, đôi mắt đỏ ngầu ngập tràn hoảng loạn.
"Giang Oánh! Oánh Oánh! Em ở đâu?!"
Tiếng gào thét của vị bác sĩ ngoại khoa luôn tự hào về sự điềm tĩnh giờ đây vỡ vụn, thê lương đến thảm hại. Đứng trước bảng thông báo chuyến bay đi New York đã cất cánh, Hạ Dữ Sinh gục ngã quỳ rạp xuống nền gạch lạnh lẽo, hai tay ôm lấy đầu. Hắn cuối cùng cũng hiểu ra, sự "hiểu chuyện" cuối cùng tôi dành cho hắn, chính là biến mất vĩnh viễn khỏi cuộc đời hắn.
Lâm Viện Viện đuổi theo đến nơi, vội vàng ôm lấy cánh tay hắn khóc lóc: "Đàn anh, chị ấy tự bỏ đi mà, anh đừng như vậy..."
"CÚT!" Hạ Dữ Sinh hất văng cô ta ngã nhào ra đất. Ánh mắt hắn nhìn Lâm Viện Viện lúc này không còn sự cưng chiều bảo bọc, mà chỉ còn lại sự ghê tởm tột độ khi nhớ lại hình ảnh cô ta lén vứt hộp thuốc giảm đau vào thùng rác. "Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa!"
Ba năm sau.
Tại hội nghị y khoa quy mô nhất thành phố, giới thượng lưu và các giáo sư đầu ngành đều tề tựu đông đủ. Hạ Dữ Sinh giờ đây đã thăng chức làm Phó khoa, nhưng gương mặt tiều tụy, đôi mắt trống rỗng như một cái xác không hồn. Ba năm qua, hắn sống trong dằn vặt, điên cuồng làm việc để gây tê thần kinh. Còn Lâm Viện Viện, nhờ gia thế chống lưng, vẫn mặt dày bám lấy hắn, tự xưng là vị hôn thê chưa chính thức.
"Nghe nói hôm nay đại diện của quỹ đầu tư y tế lớn nhất Wall Street - Tập đoàn tài chính J&M sẽ đích thân đến ký kết tài trợ cho bệnh viện chúng ta. Vị giám đốc khu vực Châu Á này vô cùng bí ẩn và tàn nhẫn trên thương trường." Viện trưởng đứng trên bục vã mồ hôi hột, liên tục dặn dò các bác sĩ.
Cánh cửa hội trường khổng lồ chạm trổ hoa văn dát vàng từ từ mở ra.
Tất cả ánh nhìn đổ dồn về phía thảm đỏ. Một người phụ nữ bước vào trong bộ vest trắng cắt may thủ công tinh xảo, tôn lên đường cong sắc sảo và khí chất vương giả áp bức người. Mái tóc dài xoăn lơi kiêu kỳ, đôi môi đỏ mọng nhếch lên một nụ cười nhạt nhẽo nhưng đầy uy lực. Đi bên cạnh cô là dàn vệ sĩ áo đen và trợ lý ngoại quốc cúi đầu kính cẩn.
"Xin giới thiệu với mọi người, đây là Giám đốc cấp cao của J&M - Cô Giang Oánh."
Choang!
Ly rượu vang trên tay Hạ Dữ Sinh rơi vỡ nát, chất lỏng màu đỏ văng tung tóe lên đôi giày da đắt tiền. Toàn thân hắn cứng đờ, hô hấp như ngừng trệ. Người phụ nữ rực rỡ, cao ngạo đứng trên bục kia... lại chính là người con gái từng vì hắn mà thức đêm nấu cháo, từng suýt chết trên vũng máu trong căn hộ lạnh lẽo ba năm trước!
Lâm Viện Viện đứng cạnh hắn cũng tái mặt, ghen tị đến phát điên. Ả không cam tâm, cầm ly rượu bước thẳng lên phía trước, giả vờ ngây thơ lên tiếng: "Ôi trời, chị Giang Oánh? Ba năm trước chị bỏ đi theo đại gia, giờ thay hình đổi dạng về đây loè thiên hạ sao? Loại phụ nữ vì tiền mà bỏ rơi đàn anh lúc khó khăn như chị..."
"Chát!"
Một cái tát nổ đom đóm mắt vang lên giữa hội trường tĩnh lặng. Không phải vệ sĩ, mà là chính tay Giang Oánh tát.
Tôi rút khăn giấy ướt từ tay trợ lý, thong thả lau từng ngón tay, ánh mắt phượng sắc lẹm lướt qua gương mặt sưng vù của Lâm Viện Viện: "Bác sĩ Lâm, ba năm không gặp, cô vẫn chỉ là một đóa bạch liên hoa rẻ tiền không có não. Ở cái tầm của tôi bây giờ, nói chuyện với cô là một sự sỉ nhục."
Tôi quay sang nhìn thẳng vào vị Viện trưởng đang run rẩy: "J&M sẽ rót vốn 50 triệu đô la vào dự án nghiên cứu ung thư của bệnh viện. Nhưng tôi có một điều kiện." Khóe môi tôi cong lên nụ cười tàn nhẫn, ngón tay chỉ thẳng vào mặt Lâm Viện Viện và Hạ Dữ Sinh. "Đuổi việc cô ta, và tước toàn bộ quyền tham gia dự án của Phó khoa Hạ. Bệnh viện các người... không được phép chứa chấp những kẻ thiếu y đức."
Hạ Dữ Sinh lảo đảo bước lên, hốc mắt đỏ ửng, giọng nghẹn ngào khẩn cầu: "Oánh Oánh... là anh sai... xin em, đánh anh chửi anh cũng được, nhưng đừng nhìn anh bằng ánh mắt xa lạ đó..."
Tôi bước xuống bục, đi lướt qua hắn mà không hề dừng lại dù chỉ một giây, để lại một câu nói nhẹ bẫng nhưng tàn nhẫn như mũi dao xuyên thấu tim gan:
"Hạ Dữ Sinh, sự trừng phạt lớn nhất dành cho anh không phải là hận thù, mà là sự lãng quên hoàn toàn."