[TRẢ GIÁ ĐẪM MÁU] LÂM VIỆN VIỆN HOÁ ĐIÊN CẦM DAO TRUY SÁT, HẠ DỮ SINH QUỲ MẠP NHÌN GIANG OÁNH LÊN XE HOA CÙNG TÀI PHIỆT!
903 từ
Chỉ trong vòng một đêm, giới y khoa thành phố chứng kiến sự sụp đổ thảm hại của "bàn tay vàng" Hạ Dữ Sinh.
Dưới sức ép khổng lồ từ nguồn vốn 50 triệu đô la của tập đoàn J&M, Viện trưởng không mảy may do dự, lập tức ra quyết định sa thải Lâm Viện Viện ngay trong đêm và đình chỉ công tác vô thời hạn đối với Phó khoa Hạ. Toàn bộ các dự án nghiên cứu mang tên hắn bị phong tỏa. Cánh cửa thăng tiến và danh vọng mà Hạ Dữ Sinh nỗ lực cả đời đã bị Giang Oánh đóng sập lại chỉ bằng một cái nhếch môi khinh miệt.
Ba ngày sau, dưới cơn mưa bão tầm tã trút xuống thành phố, Hạ Dữ Sinh tiều tụy, ướt sũng như một con chó hoang đứng chôn chân trước cổng khu biệt thự cao cấp Đế Cảnh - nơi ở mới của Giang Oánh.
Trên tay hắn ôm khư khư một hộp cháo sườn nóng hổi, được bọc cẩn thận qua ba lớp áo khoác. Đó là món ăn mà ba năm trước, khi cô nằm quằn quại đau đớn trên giường bệnh, đã từng khóc lóc gọi điện cầu xin hắn mua cho. Nhưng đêm đó, hắn bận đi dỗ dành cô đàn em Lâm Viện Viện bị đứt tay.
"Két..."
Cánh cổng sắt chạm trổ từ từ mở ra. Một chiếc Rolls-Royce đen bóng lướt tới rồi phanh lại trước mặt hắn.
Cửa xe mở, nhưng người bước xuống trước không phải là Giang Oánh. Một người đàn ông mặc âu phục sẫm màu, ngũ quan tinh xảo góc cạnh tựa như tạc tượng bước ra. Khí chất vương giả và sát khí bức người toát ra từ anh ta khiến Hạ Dữ Sinh bất giác run rẩy lùi lại. Người đàn ông bung chiếc ô đen, dịu dàng đưa tay đỡ Giang Oánh bước xuống xe, cẩn thận che chắn không để một giọt mưa nào vương lên chiếc váy lụa đỏ rực của cô.
"Oánh Oánh!" Hạ Dữ Sinh gào lên khàn đặc, đôi mắt đỏ ngầu định lao tới nhưng lập tức bị hai vệ sĩ vạm vỡ cản lại, đá văng xuống vũng bùn.
Hắn lết lại gần, run rẩy giơ hộp cháo đã móp méo lên, nước mắt hòa cùng nước mưa: "Anh mua cháo cho em này... giống như ba năm trước em từng dặn... Xin em, cho anh một cơ hội chuộc lỗi được không? Chúng ta làm lại từ đầu nhé?"
Giang Oánh đứng dưới tán ô, lạnh lùng nhìn hắn, đáy mắt tĩnh lặng không dao động lấy một tia thương xót. Cô vươn bàn tay thon dài, nhận lấy hộp cháo từ tay hắn. Trong khoảnh khắc mắt Hạ Dữ Sinh vừa lóe lên tia hy vọng điên cuồng, cô buông tay.
"Bộp!"
Hộp cháo rơi thẳng xuống vũng nước, vỡ nát. Mũi giày cao gót hàng hiệu của Giang Oánh không thương tiếc giẫm lên đống cháo nhão nhoét.
"Bát cháo của ba năm trước, đem đến bây giờ thì chỉ là thứ rác rưởi bốc mùi." Giọng Giang Oánh sắc lẹm, đâm xuyên qua màng nhĩ hắn. "Cũng giống như anh vậy, Hạ Dữ Sinh. Tôi nhìn anh thêm một giây cũng cảm thấy buồn nôn."
Đúng lúc này, từ trong góc khuất của màn mưa, một bóng người bùn đất rũ rượi lao vọt ra. Là Lâm Viện Viện!
Ả ta gào thét như một kẻ điên, rút từ trong túi áo ra một con dao gọt hoa quả sắc lẹm, điên cuồng lao thẳng về phía Giang Oánh: "Con khốn Giang Oánh! Mày cướp hết danh tiếng, cướp hết sự nghiệp của tao rồi! Nếu tao không sống yên ổn, mày cũng đừng hòng sống!"
Mọi thứ diễn ra quá nhanh. Hạ Dữ Sinh kinh hãi hét lên nhưng hai chân cứng đờ không kịp phản ứng.
Nhưng chưa kịp để mũi dao chạm vào vạt áo Giang Oánh, người đàn ông bên cạnh cô đã vung chân. Một cú đá tàn khốc, chuẩn xác vào cổ tay Lâm Viện Viện khiến con dao văng xa hàng chục mét. Người đàn ông ghim chặt ả xuống mặt đường nhựa bằng một lực tàn nhẫn, tiếng xương sườn gãy răng rắc vang lên rõ mồn một trong mưa.
"Bàn tay dơ bẩn của cô vừa định chạm vào phu nhân của tôi sao?" Giọng nói trầm thấp của người đàn ông mang theo sự đe dọa chết chóc, giống như lời phán quyết của tử thần. "Ngày mai, tôi muốn đôi bàn tay này vĩnh viễn không thể cầm dao kéo phẫu thuật được nữa."
Giang Oánh khẽ mỉm cười, tao nhã khoác tay người đàn ông, nhướng mày nhìn Hạ Dữ Sinh đang sụp đổ hoàn toàn: "Giới thiệu với anh, đây là Lục Thời Yến - Chủ tịch hội đồng quản trị J&M, cũng là chồng sắp cưới của tôi."
Hạ Dữ Sinh gục đầu xuống vũng bùn, trái tim hoàn toàn nát bấy. Hắn trơ mắt nhìn người con gái hắn từng vứt bỏ nay rực rỡ và kiêu ngạo bước đi bên cạnh một người đàn ông quyền lực gấp vạn lần hắn, tiếng khóc nghẹn uất hận hoàn toàn bị hòa lẫn vào màn mưa xối xả. Mọi thứ của hắn... thực sự đã chấm hết rồi.