Xe taxi Cố Nguyên ngồi rẽ qua hai ngã tư liền dừng lại.
Tôi nhìn thấy anh lên một chiếc xe sang Limousine dài ven đường, thậm chí còn có tài xế xuống xe đích thân mở cửa cho anh.
Khoảnh khắc đó, trái tim tôi cũng chìm xuống theo.
Cố Nguyên anh ấy...
Theo xe đến một câu lạc bộ tư nhân, nhìn tên câu lạc bộ.
Tôi nhớ ra, câu lạc bộ này không chỉ yêu cầu thực danh, mà còn không mở cửa cho người ngoài, phải là hội viên bên trong mời mới có thể trở thành hội viên VIP.
Không kịp nghĩ nhiều, tôi nhìn thấy một cô gái trẻ tuổi mặc toàn đồ hiệu đứng ở cửa ngóng trông.
Sau khi thấy Cố Nguyên xuống xe, mày mắt đưa tình đón chào.
Cô ta tiến lên ôm lấy Cố Nguyên, tay Cố Nguyên còn vỗ vỗ nhẹ sau lưng cô ta mấy cái.
Mặc dù ngồi trong xe, tôi vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng trên sườn mặt Cố Nguyên mang theo nụ cười nhàn nhạt.
Cô gái lập tức dựa vào người anh, thân mật khoác tay anh đi vào câu lạc bộ.
Tôi ngẩn ngơ nhìn cánh cửa trống rỗng đó, trong lòng như bị người ta đâm mạnh một dao.
Đánh chết tôi cũng không ngờ, Cố Nguyên vậy mà lại là trai bao được phú bà bao nuôi.
Vậy tôi là cái gì?
Chim hoàng yến do trai bao bao nuôi?
Thảo nào anh lại tặng tôi trang sức trị giá hàng triệu tệ, hóa ra đó đều là lấy từ tay phú bà.
Nghĩ đến đây, trong lòng tôi lập tức buồn nôn không thôi.
Đây là lần đầu tiên tôi yêu đương, lại ngã một cú đau điếng như vậy.
Đúng là nực cười.
Về đến nhà, tôi giận dỗi uống chút rượu rồi gọi điện thoại cho Cố Nguyên nói chia tay.
Cố Nguyên nhanh chóng chạy về nhà, nấu cho tôi một bát canh giải rượu, còn muốn ôm tôi mát xa thái dương.
Bị tôi vô tình từ chối.
Cố Nguyên, anh có chuyện gì giấu giếm làm chuyện có lỗi với em không?
Cố Nguyên lẳng lặng nhìn tôi, lát sau mới lắc đầu.
Không có.
Hờ!
Tôi cười khẽ một tiếng.
Đúng là vịt chết còn mạnh miệng.
Được thôi, anh đã không muốn tiếp tục giấu giếm nữa sao?
Chia tay!
Cố Nguyên thở dài một tiếng: Y Y, em say rồi.
Tôi bây giờ là say rồi, nhưng hai tiếng trước tôi lại tỉnh táo lắm.
Nhìn thấy anh hẹn hò với phú bà, không vạch trần ngay tại trận là giữ lại thể diện cho anh đấy.
Em chính là đột nhiên phát hiện mình không thích anh nữa.
Nói bậy!
Cố Nguyên đột nhiên xông tới, ôm lấy tôi hôn ngấu nghiến.
Ngày thường anh đối với tôi vô cùng dịu dàng, nhưng anh của lúc này giống như một con thú dữ bị chọc giận, dường như muốn vò nát tôi hòa vào trong cơ thể anh vậy.
Tôi giãy không ra, hung hăng cắn anh một cái.
Cố Nguyên bị đau buông ra, nhìn tôi ánh mắt thâm trầm.
Y Y, anh sẽ không chia tay với em đâu.
Nói xong, anh lần nữa cúi đầu hôn.
Tôi nghĩ tôi điên rồi, mới đi hùa theo anh.
Có một số chuyện, một khi bắt đầu thì rất khó dừng lại.
Khi tôi hoàn toàn tỉnh táo lại, đã là nửa đêm về sáng.
Cố Nguyên nằm bên cạnh tôi, hô hấp đều đều và dài lâu.
Rón ra rón rén xuống giường, mặc quần áo tử tế, nhìn Cố Nguyên đang ngủ say, tôi cười lạnh một tiếng.
Sau khi chặn tất cả phương thức liên lạc của Cố Nguyên, từ trong túi lấy ra một ngàn tệ, còn để lại một tờ giấy ghi chú.
Em chơi chán rồi, chút tiền này để lại cho anh bồi bổ thân thể.
Tạm biệt!