Tôi mặt mày xám xịt trở về nhà, ba mẹ liền đoán được tôi chắc chắn là thất tình rồi.
Hai người rất ăn ý tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện thừa kế gia nghiệp.
Nhưng tôi không ngờ, hậu quả của việc chia tay lại lớn đến vậy.
Cũng không biết thế nào, dạ dày đột nhiên bắt đầu trở nên khó chịu.
Nhìn thấy đồ ăn dầu mỡ liền bắt đầu buồn nôn, mắt thường có thể thấy gầy đi, mẹ tôi đau lòng không thôi.
Bà đích thân đi mua bánh của MO Hoàng Gia cho tôi.
Ồ không, nhà người ta bị người ta mua lại rồi, cũng đổi tên rồi.
Bây giờ gọi là "Bánh Ngọt Y Luyến".
Cái tên quê mùa thật.
May là tôi bây giờ vẫn ăn được bánh ngọt.
Mẹ tôi an ủi xoa đầu tôi, dịu dàng khuyên giải: Cũ không đi mới không đến, thằng nhóc đó không biết trân trọng con, có khối người hiểu con.
Trong lòng chua xót, nước mắt nhanh chóng trào ra.
Tôi nỗ lực kìm nước mắt trở lại, không muốn mẹ tôi lo lắng.
Khẽ nhếch khóe miệng nói: Mẹ, con không sao, chỉ là đàn ông thôi mà! Đầy đất đều có, con gái mẹ ưu tú thế này, lo gì không tìm được người thật lòng đối đãi với con.
Mẹ tôi liên tục gật đầu, không bỏ lỡ thời cơ đề cử nói: Lần trước nhắc với con đứa con nhà họ Cố, chính là đứa mua lại tiệm bánh đó, nghe nói cậu ấy hiện tại cũng đang độc thân, chi bằng hai đứa...
Đây là lại động đến ý niệm cho tôi đi xem mắt rồi.
Cuối cùng, mẹ tôi lại bổ sung một câu: Cứ coi như cho ba mẹ cái mặt mũi đi.
Mẹ tôi đều nói thế rồi, tôi chỉ đành gật đầu: Mẹ, mẹ đi sắp xếp đi.
Mẹ tôi vui mừng khôn xiết, liên tục nói: Tốt, tốt, bảo bối, con nghĩ thông suốt là tốt rồi.
Có thể là ăn nhiều bánh ngọt, buổi tối bụng dưới ẩn ẩn đau.
Tôi ôm rốn xoa một lúc, mới kinh ngạc phát hiện: Tôi đã hai tháng không đến kỳ kinh nguyệt rồi!
Trong lòng lập tức dâng lên một dự cảm không lành.
Nửa tiếng sau, ngồi trên bồn cầu, tôi nhìn hai vạch hiển thị trên que thử.
Người tê dại.
Nhất thời tôi không biết là vui hay buồn.
Tôi tức đến mức hận không thể lập tức tìm được Cố Nguyên, cắn anh hai cái rồi đá anh mấy cước.
Trời đã sáng rồi, cả người tôi vẫn đang trong trạng thái hoảng hốt.
Sáng sớm tinh mơ mẹ tôi đã vào cửa, kéo tôi lại là chọn váy lại là kẻ lông mày.
Tôi mới nửa tỉnh nửa mê nhớ ra, hình như tối qua trước khi ngủ bà bảo tôi, hôm nay phải đi xem mắt.
Đều mang thai rồi, còn xem mắt cái gì nữa.
Vừa ngẩng đầu, nhìn thấy nụ cười đã lâu không gặp trên mặt mẹ, tôi đột nhiên không nỡ mở miệng.
Từ lúc tôi về nhà những ngày này, tôi buồn bao lâu, mẹ liền buồn theo tôi bấy lâu.
Hôm nay khó khăn lắm mới thấy bà vui vẻ, tôi lại làm mất hứng để làm gì?
Không phải là xem mắt sao? Quậy banh là được chứ gì.
Tôi sờ sờ bụng dưới bằng phẳng, thầm nghĩ: [Nhóc con, hôm nay dựa vào con rồi.]
Hai mẹ con tôi đến một nhà hàng trang hoàng xa xỉ.
Còn chưa vào phòng bao, tôi đã cúi đầu đi theo sau mẹ tôi, hạ quyết tâm phải cho cái tên họ Cố đó một ấn tượng tồi tệ.
Không vì cái gì khác, ai bảo anh ta cũng họ Cố giống Cố Nguyên.
Người họ Cố chẳng có ai tốt đẹp cả!
Y Y, mau lại đây, đây là Cố Nguyên.
Cố——Nguyên?
Theo phản xạ có điều kiện ngẩng đầu, người đàn ông trước mắt không phải Cố Nguyên thì là ai?
Khoảnh khắc đó, trong đầu tôi trống rỗng, hai tai ù đi.
Anh là Cố Nguyên?
Thật sự là Cố Nguyên!
Cho nên nói, người họ Cố mua lại tiệm bánh MO Hoàng Gia cũng là anh.
Đồng dạng trợn mắt há hốc mồm không chỉ có một mình tôi.
Đối diện cũng vậy.
Nhưng phản ứng của Cố Nguyên nhanh hơn tôi, thần sắc rất nhanh khôi phục bình thường.
Quả nhiên, đàn ông đều là không có tim.
Tôi không khách khí châm chọc nói: Ây da, Cố đại thiếu gia không phải nên ở công trường bưng gạch sao?
Cố Nguyên bình tĩnh tự chủ nhìn tôi, hỏi: Cô Yan không phải nên ở nhà hàng bưng đĩa sao?
Mẹ tôi và mẹ anh đều ngẩn người.
Cố Nguyên quét mắt qua mặt hai vị trưởng bối, cười nói: Đùa chút thôi.