Mẹ tôi lúc này mới phản ứng lại: Hóa ra, hai đứa đã sớm quen biết rồi à!
Tôi lắc đầu cũng không phải gật đầu cũng không phải, giống như vừa nuốt phải một con ruồi vậy, khó chịu vô cùng.
Dì Cố lại càng kéo mẹ tôi mượn cớ đi dạo phố, bảo Cố Nguyên chăm sóc tốt cho tôi.
Trong phòng đột nhiên yên tĩnh lại, tôi và Cố Nguyên ai cũng không nhìn ai.
Sao anh lại đến xem mắt?
Hây, chia tay xong anh ngay cả tiếng người cũng không biết nói rồi à?
Tôi lạnh lùng nhìn anh hỏi: Lẽ nào anh không đến xem mắt?
Cố Nguyên bị tôi làm cho nghẹn lời, giải thích nói: Trước khi đến anh không biết mình là đi xem mắt.
Tôi khẽ hừ một tiếng.
Lời này dùng để lừa gạt mấy cô bé mười bảy mười tám tuổi còn tạm được.
Đang định mở miệng trào phúng, đột nhiên trong dạ dày dâng lên cảm giác buồn nôn mãnh liệt.
Tôi hướng về phía thùng rác ở góc tường bắt đầu nôn thốc nôn tháo.
Cố Nguyên vội vàng đi đến bên cạnh tôi, vừa giúp tôi vuốt lưng, vừa khẽ hỏi: Sao vậy? Có phải không ăn uống đàng hoàng không? Đã nói với em bao nhiêu lần rồi, bớt uống đồ lạnh đi, dạ dày khó chịu rồi phải không?
Tôi là ốm nghén đấy cái tên khốn này!
Đều là do con của anh quậy đấy!
Tôi một phen đẩy anh ra: Bớt mèo khóc chuột giả từ bi đi, Cố Nguyên, đừng tưởng chuyện giữa chúng ta có thể xóa bỏ, anh lừa tôi trước, tôi sẽ không quay lại với anh, càng sẽ không kết hôn với anh đâu.
Cố Nguyên sờ sờ mũi: Anh còn chưa nói gì mà. Y Y, cho dù là tuyên án tử hình cho người ta, cũng phải có bộ phận chứ.
Tôi nghĩ nghĩ, cố ý lạnh mặt nói: Bộ phận gì anh còn không rõ sao? Anh... anh yếu sinh lý!
Nói xong câu này thật nhanh, tôi chạy trốn rời đi.
Sau khi ra khỏi cửa mới phát hiện hai má nóng bừng, tôi lắc lắc đầu, nỗ lực đem Cố Nguyên xóa khỏi trong não.
Tôi đi loanh quanh bên ngoài cả ngày, đoán chừng ba mẹ đã nghỉ ngơi rồi mới về nhà.
Không ngờ hai người vẫn ngồi trong phòng khách, nhìn bộ dạng dường như chính là đang đợi tôi.
Tôi xấu hổ cười cười với họ: Con...
Lời còn chưa nói xong đã bị mẹ tôi cắt ngang.
Bà bày ra bộ dạng "con không cần giải thích mẹ đều hiểu": Xem đi, bảo bối, mẹ đã nói con nhìn thấy thằng bé Cố Nguyên đó nhất định sẽ thích, thấy hai đứa ở chung vui vẻ, mẹ yên tâm rồi.
Tôi: ?
Họ sẽ không tưởng rằng sở dĩ tôi về nhà muộn thế này là đi hẹn hò với Cố Nguyên đấy chứ?
Tôi hít sâu một hơi hỏi: Anh ta nói thế nào?
Mẹ tôi cười híp mắt bày tỏ: Cố Nguyên nói hai đứa thích nhau, chỉ thiếu nước đính ước cả đời thôi.
Anh ta đánh rắm!
Anh ta đúng là biết dát vàng lên mặt mình.
Ai lưỡng tình tương duyệt với anh ta, mẹ, con mới không thèm gả cho anh ta.
Mẹ tôi lườm tôi một cái: Con không phải vẫn còn nhớ thương tên bạn trai cũ kia đấy chứ? Cậu ta vừa nghèo vừa không có chí khí, sau này làm sao cho con cuộc sống tốt?
Tôi: ...
Không biết mẹ tôi nếu như biết Cố Nguyên chính là tên bạn trai cũ trong miệng bà, có kinh ngạc đến rớt cằm hay không.
Tôi bất lực giải thích: Mẹ, mẹ đừng nhắc đến anh ta trước mặt con nữa, bọn con sớm đã là quá khứ rồi.
Mẹ tôi "Ồ" một tiếng, lập tức cười nói: Mẹ biết, con chắc chắn là ngại ngùng rồi đúng không? Không sao, mẹ với ba con lại không phải người ngoài...
Tôi coi như là giải thích không rõ rồi.
Mệt mỏi cả ngày, tôi ngay cả sức nói chuyện cũng không còn.
Xem ra nhất thời giải thích cũng không rõ, dứt khoát xua tay về phòng ngủ.
Ngày hôm sau, sáng sớm tinh mơ, tôi nghe thấy dưới lầu náo nhiệt lạ thường.
Mẹ tôi đây là mở tiệc ở nhà à?