Tôi vừa vuốt lưng cho bà, vừa giải thích.
Mẹ, mẹ hiểu cho con gái mẹ đi! Mẹ nói xem, mẹ vừa vào trong, lỡ như lộ tẩy, anh ấy giận thì làm sao?
Mẹ tôi trừng mắt nhìn tôi nửa ngày, thốt ra một câu: Sao con giống ba con đều là não yêu đương thế hả?
Y Y à. Mẹ tôi cười giống như một con hồ ly, Con vừa rồi không phải cho rằng mẹ định nói rõ quan hệ mẹ con với con chứ?
Không thì sao?
Mẹ tôi hừ nhẹ một tiếng, từ trong túi lấy ra một chùm chìa khóa lớn, đắc ý lắc lắc trước mặt tôi.
Nói: Mẹ đến để thu tiền nhà! Quên nói cho con biết, nhà con thuê là nhà của mình đấy.
Tôi: ?
Không phải chứ, tôi nhịn đói nhịn khát một lần thanh toán ba tháng tiền nhà, mẹ tôi bây giờ nói cho tôi biết, tôi thuê nhà của chính mình?
Mẹ, mẹ có lịch sự không vậy?
Tôi coi như đã hiểu lúc đầu vì sao rời khỏi nhà, ba tôi nói câu đầy ẩn ý: Y Y à, con bây giờ còn nhỏ, hoàn toàn không hiểu vì sao Tôn Ngộ Không lại nhảy không thoát khỏi bàn tay Phật Tổ Như Lai.
Đây nào phải là nhảy không thoát, rõ ràng là nhảy ra khỏi một cái hố, lại bị bọn họ lừa vào một cái hố khác.
Nghĩ đến đây, tôi nắm tay mẹ tôi, làm nũng hỏi: Mẹ, vậy con có thể...
Không thể!
Con còn chưa nói xong mà.
Mẹ biết con muốn nói gì, miễn tiền thuê? Miễn bàn!
Tôi: ...
Đúng là mẹ ruột, từ chối dứt khoát ghê.
Tôi sợ Cố Nguyên ở bên trong đợi đến sinh nghi, dỗ mẹ tôi đi xong liền vội vàng quay vào.
Cố Nguyên nghe thấy tiếng tôi mở cửa, lập tức đón ở cửa, cấp thiết hỏi: Sao thế? Hai người nảy sinh mâu thuẫn à?
Tôi cười xua tay: Không có, em và cô lúc nãy tốt lắm.
Cố Nguyên bán tín bán nghi: Vậy bà ấy là?
Mắt tôi đảo một vòng, không dám nhìn thẳng anh: Cầu xin em đánh giá 5 sao ấy mà...
Rất nhiều ngày không được ăn cơm dì giúp việc ở nhà nấu rồi, anh đang cắm đầu ăn khổ, đâu chú ý tôi nói những gì.
...
Cố Nguyên đối với tôi rất tốt, tôi cũng không thể bạc đãi anh ấy được đúng không?
Cuối tuần ở nhà làm theo công thức dì giúp việc dạy tôi, thất bại vô số lần, cuối cùng cũng học được cách làm sushi.
Buổi trưa thứ hai, để tạo cho Cố Nguyên một bất ngờ.
Tôi đặc biệt đi đến bên ngoài công trường anh ấy làm việc mới gọi điện thoại cho anh.
Người yêu ơi, anh đoán xem em đang ở đâu?
Máy móc trong công trường kêu ầm ầm, kỳ lạ là, bối cảnh âm thanh đầu dây bên kia của Cố Nguyên lại yên tĩnh lạ thường.
Tôi nhìn về phía tầng hai mươi sáu đang xây dựng, những bóng người nhỏ như quả bóng đá đang bận rộn bên trên.
Haizz! Công nhân xây dựng thật quá vất vả rồi.
Y Y, em ở đâu?
Giọng nói Cố Nguyên trầm thấp đầy từ tính, nghe mà tim tôi run lên.
Em đang ở bên ngoài công trường đưa cơm trưa cho anh. Tôi còn đặc biệt ân cần nói: Em biết anh làm việc ở tầng thượng, không cần gấp gáp xuống đâu, em có thể từ từ đợi anh.