Được, em đợi anh. Y Y, đừng đi vào trong, ở đây bẩn, cũng không an toàn.
Có lẽ là quá kích động, tôi nghe ra giọng Cố Nguyên có chút không ổn định.
Mười lăm phút sau, Cố Nguyên thở hồng hộc đứng trước mặt tôi.
Anh đội mũ bảo hộ màu vàng, mặc bộ đồ lao động bẩn thỉu và không vừa người.
Tôi sờ sờ cổ tay lộ ra một đoạn lớn của anh, đau lòng nói: Lãnh đạo các anh cũng quá vô nhân đạo rồi, phát đồng phục cho các anh sao còn ăn bớt nguyên liệu vậy?
Cố Nguyên đỏ mặt tía tai, lắp bắp giải thích: Thật ra lãnh đạo cũng rất bận, có thể là không chú ý đến những chi tiết này.
Nhìn bộ dạng bẽn lẽn của anh, tôi liền biết, anh nhất định ngại không dám tìm lãnh đạo đổi bộ đồng phục khác.
Tôi gấp đến mức chống nạnh nói: Chi tiết mới là quan trọng nhất, bây giờ đang là mùa đông, anh lại làm việc trên tầng thượng, cổ tay và cổ chân đều lộ ra thế này, đợi anh già rồi bị viêm khớp thì làm sao? Không được, em phải tìm lãnh đạo các anh đòi lại công đạo.
Chàng trai của tôi, người khác không thương thì tôi thương!
Nói xong, tôi liền kéo tay anh xông vào trong.
Cố Nguyên bất đắc dĩ đành phải mượn một cái mũ bảo hộ của công nhân đi ngang qua đội cho tôi.
Có điều, lại là màu đỏ.
Y Y, hiện tại anh Vương hậu cần không có ở đây, em có đi vào cũng không gặp được người đâu. Em yên tâm, đợi ông ấy về anh nhất định sẽ phản ánh chuyện này với ông ấy. Cố Nguyên gấp gáp nói: Đúng rồi, em không phải đến đưa cơm cho anh sao? Đúng lúc anh cũng đói rồi.
Nghe thấy lãnh đạo không có ở đó, tôi cũng đành thôi.
Cố... Tiểu Cố, ở đây có chỗ trống nè!
Cách đó không xa, một người công nhân đội mũ bảo hộ màu trắng nhiệt tình vẫy tay với anh.
Cố Nguyên kéo tay tôi đi tới, sau khi vào trong tôi mới phát hiện, trong nhà còn bật máy sưởi.
Căn phòng tôn nhỏ bé, dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng.
Ơ? Người công nhân lúc nãy sao không vào ăn cơm? Tôi tò mò hỏi.
Cố Nguyên nhìn ra bên ngoài, nói: Cậu ấy ăn rồi.
Hầy, em thu hồi câu nói lúc nãy, lãnh đạo các anh thực tâm không tồi, còn lắp máy sưởi chỗ ăn cơm cho các anh.
Cố Nguyên nhìn cặp lồng giữ nhiệt trong tay tôi, bộ dạng vò đầu bứt tai.
Bưng gạch cả buổi sáng, anh ấy chắc chắn đói lả rồi.
Nghĩ đến đây, mũi tôi cay cay: Em làm sushi cho anh, anh nếm thử xem có ngon không?
Cố Nguyên cầm một miếng đưa vào miệng, lập tức khen không dứt miệng: Ngon, đặc biệt ngon, còn ngon hơn cả sushi chính tông Nhật Bản anh từng ăn nữa.
Anh từng đi Nhật Bản rồi?
Cố Nguyên vội vàng lắc đầu: Không có không có, là trước kia anh từng mua sushi của một tiệm tên là "Sushi Nhật Bản" thôi.
Tôi đau lòng xoa đầu anh, không kìm được nói: Sau này em đưa anh ra nước ngoài ăn món ăn chính tông.
Cố Nguyên mạnh mẽ ngẩng đầu: Hả?
Không phải! Ý em là, đợi chúng ta có tiền rồi, sau này sẽ cùng nhau đi du lịch nước ngoài, được không?
Cố Nguyên nghe vậy, lúc này mới gật đầu.
Tôi hận không thể cắn đứt lưỡi mình, suýt chút nữa thì lộ tẩy.
Tôi tò mò nhìn ra bãi đất trống ngoài cửa sổ, một đám công nhân đội mũ bảo hộ màu sắc khác nhau tụ tập một chỗ.
Họ đang làm gì vậy?
Cố Nguyên đầu cũng không ngẩng nói: Họp.
Họp sao không gọi anh?
Cố Nguyên khựng lại, lúc này mới mở miệng: Cấp bậc của anh không đủ.
Tôi "A" một tiếng, lập tức hiểu ra.
Cũng đúng, Cố Nguyên tốt nghiệp trường cao đẳng, gia cảnh bần hàn, có thể tìm được một công việc thu nhập tám ngàn một tháng ở thành phố lớn đã là rất tốt rồi.
Cố Nguyên, bọn họ đội mũ màu sắc không giống nhau, cấp bậc cũng không giống nhau sao?