Đúng vậy.
Sau khi ăn hết cả hộp sushi, Cố Nguyên đi đến trước cửa sổ, giải thích với tôi.
Màu đỏ là cấp bậc cao nhất, là mũ các lãnh đạo đội, màu trắng là mũ công nhân bình thường đeo...
Góc nghiêng của anh góc cạnh rõ ràng, mày mắt thâm thúy và sống mũi cao thẳng.
Giọng nói trầm thấp trong trẻo, yết hầu cũng trượt lên xuống.
Cả người đều toát ra một loại khí tức mê người.
Tôi hai tay chống cằm, si mê nhìn anh.
Cố Nguyên đột nhiên quay đầu, bốn mắt nhìn nhau, khóe môi anh cong lên.
Trong đôi mắt đen láy giống như có vô số ngôi sao đang lấp lánh.
Lúc đó đầu óc tôi chập mạch ghé sát vào hôn anh.
Khi Cố Nguyên đang động tình, tôi đột nhiên đẩy anh ra.
Chỉ vào mũ trên đầu mình hỏi: Anh còn có đồng nghiệp là lãnh đạo à?
Cố Nguyên thần sắc cổ quái, ấp úng nửa ngày mới nói: À ừ, là chú của anh.
Tuy cảm giác đâu đó không đúng, nhưng cũng không nói rõ được, lúc tôi còn muốn hỏi thêm gì đó, Cố Nguyên nói: Buổi chiều em còn phải đi làm, anh đưa em về nhé.
Cũng được.
Lúc tôi và Cố Nguyên đi ra, đám công nhân đang tụ tập kia lập tức nhìn chúng tôi chăm chú.
Bị nhiều người nhìn chằm chằm như vậy, tôi có chút không được tự nhiên.
Nói nhỏ với anh: Mấy người đồng nghiệp này của anh cũng tốt thật, vậy mà cùng anh tiễn em, cứ như em là lãnh đạo lớn vậy.
Cố Nguyên im lặng, thay tôi che chắn tầm mắt của mọi người: Ờ... đúng, mọi người bình thường rất chăm sóc anh.
A, mọi người thực sự quá đáng yêu rồi.
...
Thoáng cái, tôi và Cố Nguyên yêu nhau nồng nhiệt đã hơn nửa năm, trong khoảng thời gian này tôi cũng thuận lợi lấy được bằng tốt nghiệp.
Mấy ngày nay Cố Nguyên cứ thần thần bí bí, lúc đối mặt với tôi còn lảng tránh.
Anh sao vậy? Có phải lén em làm chuyện xấu gì không?
Cố Nguyên thấy tôi ép hỏi rát quá, đành phải giải thích nói: Anh từng nhìn thấy chứng minh thư của em, biết em sắp đến sinh nhật rồi, định cho em một bất ngờ sinh nhật.
Tôi nghe xong, trong lòng đều sắp nở hoa.
Khó khăn lắm mới đợi đến ngày sinh nhật, về đến nhà, Cố Nguyên đang ôm một bó hoa tươi đứng ở cửa phòng trọ đợi tôi.
Y Y, sinh nhật vui vẻ.
Mặc dù tặng hoa rất sến súa, nhưng cái nghi thức chết tiệt này vẫn khiến tôi cảm động rối tinh rối mù.
Khi tôi nhìn thấy anh bắt chước trong tivi tự tay chuẩn bị bữa tối dưới ánh nến, tôi càng vui hơn.
Ôm cổ anh, "Chụt" một cái lên má anh.
Cảm ơn anh, Cố Nguyên.
Anh mím môi cười: Nói lời ngốc nghếch gì đó, còn có quà tặng cho em nữa, mở ra xem đi.
Cầm hộp quà được đóng gói tinh tế, trái tim nhỏ bé của tôi đập "thình thịch".